Chào mừng bạn đến với website Chim Én ©copyright Chim Én
 
Những bài thơ đọc nhiều
  • Cuộc đời nhạt thế (10944 lượt xem)
  • Kiếp làm thuê (10512 lượt xem)
  • Đêm buồn trời mưa (10056 lượt xem)
  • Khói thuốc sầu (9762 lượt xem)
  • Cuộc đời nghèo (8637 lượt xem)
  • Trái tim anh đã vỡ (8174 lượt xem)
  • Đời trai sương gió thăng trầm (7124 lượt xem)
  • Lặng ngắm bình minh (6327 lượt xem)
  • Cuộc đời xô đẩy (6055 lượt xem)
  • Đêm buồn thu sang (5814 lượt xem)
  •  
    Bài viết đọc nhiều
  • Cuộc đời nhạt thế (10944 lượt xem)
  • Kiếp làm thuê (10512 lượt xem)
  • Đêm buồn trời mưa (10056 lượt xem)
  • Khói thuốc sầu (9762 lượt xem)
  • Cuộc đời nghèo (8637 lượt xem)
  • Trái tim anh đã vỡ (8174 lượt xem)
  • Đời trai sương gió thăng trầm (7124 lượt xem)
  • Hồi ký những ngày nằm bệnh viện Thánh Tâm - Đồng Nai (6713 lượt xem)
  • Lặng ngắm bình minh (6327 lượt xem)
  • Nhạc Phim thất kiếm hạ thiên sơn (6221 lượt xem)
  •  
    Bạn nhận thấy Website này như thế nào






     
    Kết Quả
    Đẹp
    52.05%
    38
    Xấu
    19.18%
    14
    Tạm Được
    5.48%
    4
    Rất Đẹp
    17.81%
    13
    Trung Binh
    5.48%
    4
    Tổng số lần chọn: 73
     
    Bình luận mới nhất
  • trusted overseas pharmacies canadian pharmacy canada pharmacy online no script citrato de sildenafila ..... 
  • candrugstore com canadian online pharmacies prescription drug price comparison buy viagra online best..... 
  • us pharmacy no prior prescription canadian online pharmacies trust pharmacy canada marley generics..... 
  • compare prescription prices canadian pharmacy canadian pharmacy without prescription xanax half life pharmacy..... 
  • best online canadian pharcharmy canadian pharmacy canadian mail order pharmacies erectile dysfunction pills ..... 
  • online pharmacy usa canadian pharmacies shipping to usa online canadian discount pharmacy xanax ..... 
  •  
    Hôm nay : 23 / 09 / 2017
    Hiện có  1 khách viếng thăm
    Truy cập hôm nay: 23 Khách
    Truy cập hôm qua: 11 Khách
    Tổng số truy cập: 10024 Khách
    Truy cập trung bình : 23 Khách
     
    Góc Suy Ngẫm >> Góc Suy Ngẫm

    25 / 06 / 2012 05:58:57 PM

    Hạnh phúc là gì - Thành công là sao

    Tôi thường tự hỏi: “Hạnh phúc là gì” và cố công đi tìm cho mình một lời giải đáp. “Hạnh phúc là phải biết cho đi chứ không phải nắm giữ thật chặt”, “Hạnh phúc là được yêu thương”, “Happiness is a journey, not just a destination”, “Hạnh phúc là một hành trình chứ không phải chỉ là đích đến” …đã có rất nhiều câu trả lời cho vấn đề tôi luôn trăn trở nhưng tôi vẫn chưa tìm được một lời giải đáp của riêng tôi, cho chính bản thân tôi. Quá nhiều nổi trăn trở trong con đường đời và lâp nghiệp Sài Thành.Bản thân tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình truyền thống Nho Giáo luôn được thấm nhuần từ cách ăn , cách uống ,cách nói chuyện….Gia đình tôi tuy không giàu có là bao so với chúng bạn cùng cấp III.Ngay từ nhỏ tôi đã nuôi mộng lớn sẽ là ai, sẽ là cái gì , sẽ kiếm tiền nhiều cho những đam mê của chính mình.Chính bởi thế ngay năm 18 tuổi tôi đã có một quyết định táo bạo một thân một mình bước chân lên Sài Thành.Mục đích là kiếm tiền trang trải cuộc sống, mặc kệ gia đình có nói gì và thực hiện ước mơ của chính tôi, khẳng định giá trị bản thân.Tôi làm đủ thứ nghề từ bán báo dạo, xe ôm, gia sư, bán hàng , canh phòng net, bồi bàn….miển sao nó kiếm ra tiền.Đôi khi cũng cực khổ lắm nhưng tôi luôn tự nhủ mình phải thành công , thành danh quyết chí không lao vào đường phạm tội trộm cắp,Hạnh Phúc của tôi lần đầu tiên cầm trong tay 5 tờ giấy 100K , sau khi kết thúc một tháng làm Gia sư cho một cô bé học bết bát Anh văn ,sau đó cô ta đã thi đậu tốt nghiệp với điểm số là 7.Đấy là sự hạnh phúc của riêng tôi khi giùp mình, giúp người có được thành công và mình đã có tiền.Hạnh phúc là khi trong chiếc cặp sinh viên của tôi lộn xộn những tờ 1000, 2000, 5000, 10 000 thành quả của việc bán báo dạo vào ngày thi đại học .Suốt 3 tiếng rong ruỗi khắp nẻo đường từ quận 1 đến quận 3, chân đi miệng hát vang” báo mới đây, sáng nay thi chiều nay có đáp án” Khi mà mọi cặp mắt đều đổ dồn vào anh chàng bán báo dạo như tôi.Tình cờ gặp cô hàng xóm đưa con đi thi Đai Học ,cô “hỏi gia đình như vậy sao con đi bán báo thế nào”.Tôi chỉ bẻn lẻn và cười “ bán báo cũng kiếm tiền được cô à, quan trọng là con không cần xin tiền ba mẹ khi vào năm học mới”.Thế đấy ,mình làm gì mà kiếm tiền mà ko bất chính thì đều là hạnh phúc và hài lòng với lương tâm chinh mình.và kết quả sau 1 ngày rong ruỗi , tối mở chiếc cặp bắt đầu đếm từng 1000. 2000. 5000 , 10 000…tổng kết cũng 500 K đủ cho tôi sống 1 tháng khi đó,khi mà dĩa cơm tôi chỉ mất có 7000 VND.Hạnh phúc thật đơn giản “hạnh phúc là đã bắt gặp, được đọc và nghiền ngẫm quyển sách ấy”Đời thay đổi khi ta hay đổi”Quyển sách đã thay đổi cuộc sống và suy nghĩ chính tôi và rút ra bài học thành công và hạnh phúc của chính mình."Chỉ cần ta suy nghĩ khác đi, làm đúng cách , đúng phương pháp và điều đặc biệt là phải có kiến thức về lĩnh vực đấy.Và tôi cảm thấy rất hạnh phúc về những thành quả lao động của mình."

    Ra trường và đi làm vào một công ty tin học nước ngoài , kinh nghiệm chưa có ,áp lực quá nhiều mà công việc vẫn chưa tới đâu.Tôi toàn phải thức đêm để hoàn thành, kiến thức hổng chỗ nào ,lên mạng seach cho ra, và từ  từ làm theo,Sau 2 tháng thử việc, xếp gọi tôi và nói công việc này em làm vẫn chưa tốt.Dường như xếp đã chạm vào lòng tự trọng cũa tôi.Và tôi đã ra một quyết định táo bạo, sãn sàng làm không lương tháng tới , nếu sau 1 tháng công việc vẫn không tiến triển thì tôi tình nguyện nghĩ việc và tôi đã chinh phục  xếp tôi.Bằng nghị lực và kiên trì tôi đã nhận việc“Chỉ một việc chép sự kiện lên giấy và  đặt vấn đề một cách rõ ràng cũng đã giúp ta đi được một quãng đường dài tới một sự quyết định hợp lý rồi.  và "Khéo đặt vấn đề là  đã giải quyết được một nửa". Trước kia tôi thường trả lời miệng mà không chép lên giấy, nhưng từ lâu tôi bỏ lối ấy vì nhận thấy rằng chép những câu hỏi và trả lời lên giấy làm cho óc tôi sáng suốt hơn, bình tĩnh để quyết định. Nếu không thì có lẽ tôi đã vùng vẫy , giãy dụa trong cuộc sống này.Chính sự không có lấy một mục đích nhất định, sự chạy loanh quanh hoài, như điên khùng nó sinh ra bệnh thần kinh suy nhược và biến đổi đời sống của ta thành một cảnh địa ngục” Một việc tưởng chừng đơn giản mà bấy lâu nay tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi bắt đầu ghi lại tất cả.
     
    1.Khó khăn hiện tại là gì , không có kiến thức, không tự tin
    --> Đặt vấn đề : kiến thức hổng ở đâu , tự tin ở đâu
    --> hậu quả sẽ là : mất việc, sức khỏa suy giảm, sếp khiển trách , mất lòng tin nơi xếp và mọi người trong công ty, mệt mỏi và bế tắc trong công việc
    --> Giải quyết vấn  đề : Lên mạng  kiếm cho được đoạn code, mẩu thiết kế của người đi trước, tự tin ư??? Hãy đứng trước gương và xem mình là ai , bộ dạng ra sao??? Tự nhủ cố lên anh bạn à   
    Tôi nhận thấy nỗi khó khăn, ưu tư về công việc là chi phối tất cả. Không hoàn thành công việc đúng thời hạn, không ai bỏ tù hoặc giết tôi do thanh toán trễ hạn cho nhà cung cấp một vài ngày hay làm ảnh hưởng đến công việc của người khác. Điều đó thì chắc chắn rồi. Có lẽ tôi sẽ sa thải do năng lực làm việc yếu kém. Tôi sẽ có thời gian ở nhà nghỉ ngơi. Với số tiền dành dụm được sau một khoảng thời gian làm việc ở đây, tôi có thể trang trải các khoản chi phí trong thời gian tìm việc mới nếu chịu khó tiết kiệm và tránh chi dùng cho các khoản không cần thiết. Vả lại, tôi còn trẻ, tốt nghiệp loại khá, có bằng anh văn, vi tính cùng gần một năm kinh nghiệm, tôi có thể tìm một công việc khác cho mình như những ngày đầu mới tốt nghiệp cơ mà. Tình huống xấu nhất nếu chẳng may vì cái công việc đầu tiên bị sa thải này mà không được được nhận làm đúng nghề thì tôi vẫn có thể làm được một công việc trái nghề khác với mức lương thấp hơn. Tôi còn hai tay, hai chân cùng khối óc còn hoạt động, vẫn còn hạnh phúc hơn bao nhiêu người tật nguyền cơ nhỡ khác cơ mà, sợ gì mà chẳng kiếm được việc làm. Chẳng sao cả! “Sau khi đã nghĩ đến những kết quả tai hại nhất có thể xảy đến, tôi nhất quyết đành lòng nhận nó, nếu cần “Vì sự lo lắng có cái kết quả khốc hại là làm cho ta mất khả năng tập trung tư tưởng. Khi ta lo, óc ta luôn luôn chuyển từ ý này qua ý khác, và cố nhiên ta mất hẳn năng lực quyết định. Trái lại khi chúng ta can đảm nhìn thẳng vào những kết quả khốc hại và  đành lòng chịu nhận nó, thì lập tức ta bỏ ngay được hết những nỗi lo lắng tưởng tượng để tự đặt ta vào một tình trạng khách quan có thể giúp ta tập trung hết tư tưởng vào vấn đề mà ta đang giải quyết.” Lúc này, tôi nhận thấy một điều rất quan trọng, tôi tự khắc tìm lại sự bình tĩnh đã mất trong những ngày trước, đầu óc tôi bỗng chốc bình yên và thảnh thơi đến lạ. Bình thường, chúng ta lại cứ hay“quay cuồng lo lắng làm hại đời mình, không chịu nhận sự chẳng may nhất, không ráng chịu cải thiện tình thế, không vớt vát những vật còn chưa chìm trong khi thuyền đắm … đâm ra "gây lộn một cách chua chát và kịch liệt với số phận" khiến cho đời phải tăng thêm số người mắc bệnh chán đời.” Chấp nhận đối diện với sự chẳng may nhất, đã giúp tôi mở được một gút thắt quan trọng của vấn đề mà tôi đang gặp phải chỉ sau khi ghi lại tất cả những khó khăn của bản thân ra giấy và bắt đầu phân tích từng nguyên nhân.


    2.   Nguyên nhân cho những khó khăn mà tôi gặp phải? 
    Áp lực chính mình quá cao , làm việc vội vã , không cẩn thận và chu đáo, chưa suy nghĩ kỷ.Tôi bắt đầu viêt ra giấy những việc cần làm cho 1 website .Bước đầu tiền cần làm gì : button , banner, code, form…..Những thứ liên quan và giải quyết từng vấn đền theo cách thẩm mỹ của tôi và bài học nhận ra là gì ”Nếu chúng ta không làm từng việc một, chậm chạp, đều đều như những hột cát chui qua cái cổ đồng hồ kia thì chắc chắn là cơ thể và tinh thần ta hư hại mất” Tham lam quá chăng, khi  muốn hoàn thành song song nhiều công việc cũng như muốn nhiều thật nhiều hạt cát rơi nhanh xuống đáy đồng hồ cát cùng một lúc, rốt cuộc do quá nhiều nên chúng đã bị kẹt lại ở cổ bình, chẳng thể nào rơi xuống được nữa, dù chỉ là một hạt. “Tại sao chúng ta lại điên như vậy? Điên một cách thê thảm như vậy?” Đấy là một sai lầm mà tôi và gần như tất cả chúng ta mảy may đều có thể mảy may mắc phải. “Lạ lùng thay cái chuỗi đời của ta. Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa". Nhưng khi lớn vài tuổi rồi thì sao? Thì lại nói: "Ước gì tôi tới tuổi trưởng thành". Và khi tới tuổi trưởng thành lại nói: "Ước gì tôi lập gia đình rồi ở riêng". Nhưng khi thành gia rồi thì làm sao nữa? Thì lời ước lại đổi làm: "Ước gì ta già  được nghỉ ngơi". Và khi được nghỉ ngơi rồi thì lại thương tiếc quảng đời đã qua, và thấy như có cơn gió lạnh thổi qua quãng đời đó. Lúc ấy đã gần xuống lỗ rồi, còn hưởng được gì nữa. Khi ta biết được rằng đời sống ở trong hiện tại, ở trong từng ngày một, thì đã trễ quá rồi mà" và bài học rút ra là gì “ Ai củng có ước mơ dù chỉ là cơm cháo qua ngày , canh rau  đạm bạc nhưng làm sao để thực hiện nó mới là vấn đề”Và tôi bắt tay vào việc vẽ sơ đồ cho ước mơ, cho cuộc sống của chính mình và một điều chắc chắn là phải làm bằng được.Nếu cách này thất bại , hãy thử cách khác nếu vẫn chưa thành công thì hãy thử chuyển sang 1 cách khác trước xem sao.Và môt điều chắc chắn là đừng bao giờ ngồi đấy cầu trời khấn phật cho ước mơ thành sự thật , cuộc sống viên mãn.Nên nhớ rằng cuộc đời này ta sẽ chẳng là gì nếu ta ko làm việc , ko suy nghĩ và tiến hành thực hiện nó

    Trong cuộc sống này, mỗi một chúng ta đều đi trên một con đường của riêng mình hầu như không có bảng hướng dẫn, vô tình khi đến một khúc quanh, nghĩ rằng mình đã rẽ đúng hướng nhưng rồi chính cái lối suy nghĩ bó hẹp, đầy tiêu cực lại tự đẩy mình đến mé vực thẳm lúc nào không biết. Đọc sách, tôi nghiệm ra nhiều điều, nghiệm ra cái khó khăn mà mình gặp phải cũng như vô vàn những vấn đề thường gặp ở tất cả những con người trẻ tuổi khi bước đầu va chạm với cuộc sống khi mới tốt nghiệp ra trường. Trăn trở, suy tư rồi học hỏi kinh nghiệm của những người đi trước, là điều nên làm, thì tôi lại tự tạo ra “bi kịch tinh thần” cho chính mình. Và chính căn bệnh tinh thần này cũng là nguyên nhân chính cho chứng bệnh suy nhược tinh thân của tôi như bác sĩ đã chẩn đoán, tâm trí lúc nào cũng bất an cũng như nhiều chứng bệnh khác.Thật bất ngờ nhưng suy nghĩ một cách thấu đáo đây quả là một điều chính xác. “Chính ta tự giết ta bằng cái ưu sầu” chứ không ai khác .Đúng thế các bạn à, nên các bạn có thể thấy tinh thần tôi lúc nào cũng thoải mái , cũng vui vẻ mà ai biết được rằng tôi đã thất nghiệp , không có nhà ở, đang ở khu ổ chuột khi mà mưa xuống nước cống sình lên chui cả vào nhà. Tôi tự nhủ không có gì cả đấy chĩ là khó khăn nhất thời rồi cũng sẽ qua, việc bay giờ là đối mặt khó khắn, giải quyết vấn đề, kiếm một công việc mới , kiếm một chổ ở mới ,Tôi còn trẻ , còn nhiều đam mê , còn nhiều ước vọng không thề có tý khó khăn của hoàn cảnh mà bỏ cuộc chơi chính mình.

    “Đời người ngắn lắm ai ơi” . Bao trở ngại trong học tập tôi đã vượt qua được với thành tích cao, sao giờ đây lại bị đè bẹp bởi sự bế tắc, tuyệt vọng, bởi“những lo lắng lặt vặt, mà thắng nó chỉ cần xét chúng theo một phương diện mới mẻ” tôi sẽ nhanh chóng tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mình. Bị góp ý về cách thức làm việc, nếu không đứng ở cương vị một người đã trưởng thành, đi làm nhiều năm như những đồng nghiệp khác để tiếp thu mà dưới góc độ một sinh viên mới ra trường, có năng lực, tuy kinh nghiệm còn non, đôi khi vụng về nhưng có tinh thần học hỏi, cầu tiến để đón nhận và ngày càng hoàn thiện mình như vậy có nhẹ nhàng hơn cho bản thân hay không? Nhưng xin nhớ một điều so sánh rồi “bắt chước người thì không bao giờ đi xa được” Điều cần rút ra là phải làm bằng phương pháp khác , hiệu quả đem lại nhưng đừng cố gắng làm y chang như cách mà người khác đã làm chẳng thành công được đâu khi cái bóng của nó đang đè lên chính bạn, hãy tập trung suy nghĩ và tìm ra lối đi thích hợp cho mình hay hơn là áp dụng một cách triệt để cách mà người khác đã thành công.Bản thân cá nhân tôi chẳng thần tượng một ai, tôi luôn quan niệm rằng :" họ là người , mình cũng là người , sao họ thành công mà mình thì không”.Đừng bao giờ lấy hình tượng của  người khác làm kim chỉ nam cho lối sống của mình.”Muốn thành công thì phải tạo sự khác biệt ” Khác biệt do đâu ??? làm sao để khác biệt”.Đấy mới là vấn đề mà tôi cần giải quyết

    Nếu bạn thất bại có thể ảnh hường tài chính , cuộc sống , công việc thì lúc nào bạn cũng dằn vặt , suy tư.Vậy cứ dằn vặt bản thân bởi những lỗi lầm đã qua liệu có ích gì, có khiến thời gian quay trở lại để tôi sửa sai chăng? Không, vậy thôi thì hãy “Quên nó đi”dùng thời gian hữu ích để kiến thiết tương lai và không nghĩ đến quá khứ nữa có hay hơn không? "Điều cần thiết ở đời không phải là biết lợi dụng những thắng lợi. Kẻ ngu nào cũng biết như thế. Nhưng biết lợi dụng những thất thế mới là  điều cần thiết. Muốn được vậy, phải thông minh và chính cái thiên tư đó phân biệt người khôn với kẻ ngốc” Một điều cực kì đúng đắn. 

    Và việc nhân viên bị phê bình, trường hợp của tôi có phải là duy nhất, bao nhiêu phần trăm sẽ bị cho thôi việc ở lần đầu tiên bị khiển trách như tôi. Con số đó là rất thấp, thậm chí bằng 0, ai đi làm mà chẳng một lần bị sai sót, nếu ai làm sai bị khiển trách rồi cho thôi việc thì chắc hẳn sẽ chẳng còn ai muốn đi làm nữa, sẽ chẳng còn khái niệm người làm công ăn lương nữa đâu. Vậy lo lắng, ưu tư rồi đay nghiến với chính mình mãi để làm gì. “Bạn và tôi đều có thể giải được chín phần những âu sầu chúng ta ngay bây giờ, nếu chúng ta chịu quên ưu tư trong một lúc, vừa đủ để suy nghĩ xem, theo luật trung bình, những lo lắng của ta có lý hay không?”

    Rồi vô vàn những khó khăn mà tôi tưởng chừng đã gặp phải trong công việc vừa qua, chỉ cần “xét chúng theo một phương diện mới mẻ”tôi đã có thể vượt qua nó một cách dễ dàng “… hoàn cảnh tự nó không thể làm cho ta sung sướng hay đau khổ. Chính cái cách ta phản động lại với nó làm cho ta khổ hay vui” Ra sức dùng vũ khí thời gian để chiến đấu với công việc từng ngày, quần quật làm từ sáng đến tối rồi cứ mãi mệt mỏi, bế tắc sau mỗi trận chiến để làm gì, sẽ linh hoạt  hơn chăng nếu đối xử với công việc một cách thân thiện, hòa nhã rồi từ từ điều khiển nó một cách bình tĩnh và có khoa học thì dễ dàng chế ngự được nó hơn. Trên đường đời khấp khểnh, bạn và tôi nếu ta học cách làm cho những sự đụng chạm dịu bớt đi, thì cuộc hành trình của ta cũng dài hơn và êm đềm, sung sướng. Nếu không theo cách ấy mà cứ chống lại với những sự khó khăn trong đời, chúng ta sẽ ra sao? Nếu không chịu "mềm mại như cây liễu" mà cứ nhất định "cứng cỏi như cây tùng" chúng ta sẽ ra sao? Dễ biết lắm. Chúng ta sẽ gây ra những xung đột bất tận trong thâm tâm ta, chúng ta sẽ lo lắng, khổ sở, cáu kỉnh và bị bệnh thần kinh.” Bài học rút rat ta phải linh hoạt , ứng biến trong từng trường hợp cụ thề, mỗi vấn đề đều có cách giải quyết khác nhau,Không phải vấn đề này ta giải quyết thành công lại áp dụng với vấn đề khác nhưng vậy dễ thất bại và hụt hẫn sau mỗi quyết định .Hãy tập nhìn nhận một vấn đề, giải quyết vấn đề và kết quả.Nó cũng giống như bài tập làm văn ta phải có dàn ý,luật cứ, luận điểm  sau đó mới đi phân tích triền khai ý thành một bài văn và kết bài – đấy là kết quả của việc làm trên
    Những suy nghĩ của tôi được ghi dầy đặc lên trang giấy, mỗi khi ghi lại từng câu trả, tôi như cảm thấy gánh nặng trong lòng dường như được san sẻ dần theo từng trang viết. Việc “vạch rõ sự kiện, phân tích sự kiện” do thu thập được một cách "vô tư khách quan", “ làm như thu thập nó không phải cho tôi mà cho một người khác. Cách đó giúp tôi nhận xét một cách lạnh lùng, khách quan và diệt được hết những cảm xúc…Nói cách khác là tôi ráng thu thập đủ những sự kiện chống lại tôi, trái với ý muốn của tôi” rồi bắt đầu phân tích chúng từ từ, điều mà tôi học được sách và áp dụng vào thực tế bản thân, đã giúp tôi tìm thấy bao hi vọng cho cuộc sống còn quá nhiều điều tươi đẹp mà tôi đã đánh mất trong một khoảng thời gian khá dài. 
    Từng câu hỏi rồi câu trả lời được ghi rõ ràng từ ban đầu đến giờ và cuối cùng chốt lại ở câu “Phải thay đổi!” Nhưng thay đổi bằng cách nào? Thế là tôi bắt tay ngay vào giải quyết câu hỏi thứ ba:


    3.         Có cách nào giải quyết được? Giải pháp nào hơn cả?  
    Và tiến hành cải thiện ngay “cái không may nhất” nhất của mình. “Một khi đã quyết định sau khi xem xét kỹ lưỡng các sự kiện rồi, thì hành động ngay đi. Đừng đương hành động mà ngừng để xem xét lại nữa. Đừng do dự, lo lắng hoặc đi ngược trở lại. Phải tự tin. Lòng tự ngờ vực sẽ tạo ra nhiều nỗi ngờ vực khác. Đừng quay lại ngó về phía sau…” Thất bại thì ai cũng gặp đồi khi nó làm ta phát ngán và cảm thấy mệt mõi.Nhưng nếu ta cứ chăm chú , bước đi trong nó rồi sẽ đến đâu.Ta sẽ mất minh mẫn , mất khả năng phán đoán của của chính mình và chẳng tìm lối ra  và luôn phải tự nhủ rằng”... Đừng ưu phiền nữa mà kiếm việc gì làm cho khuây khoả đi.”  "Tôi không điên tới mức tin rằng chỉ mỉm cười thôi  tôi sẽ vượt qua được khó khăn song tôi quyết tin rằng tinh thần khoan khoái giúp cơ thể thắng được  cuộc tranh đấu này” “không thể chỉ dùng ý chí để cảm xúc mà cảm xúc thay đổi ngay được, nhưng chúng ta có thể thay đổi những hành động và một khi hành động thay đổi thì tự nhiên tư tưởng cũng đổi thay ngay. "Nhưng  nếu mất sự vui vẻ mà muốn chuộc lại thì cách chắc chắn nhất có thể làm được là tỏ ra một thái độ vui vẻ, và hành động, nói năng như là sự vui vẻ đã tới rồi". Cái thuật giản dị đó thành công chăng? Thành công thần diệu! Xin bạn thử đi. Thử hãy mở miệng ra cười lớn hãy hồn nhiên vui vẻ, hãy ưỡn ngực hít một hơn dài rồi ca lên một khúc, nếu không ca được thì huýt sáo, nếu không huýt, nếu không ca được thì huýt sáo được thì ngâm nga, còn tớ thì hay làm thơ viêt văn .Đây là một cách thư giản, bỏ qua khó khăn trước mắt ,vui vẻ cái thú vui mới. “Tinh thần không thể nào buồn ủ rũ khi hành động tỏ một nỗi vui chói lọi.” Còn tôi cảm thấy nụ cười khiến tôi cảm thấy phấn chấn hơn, biết là khó khăn đấy nhưng tôi tin mình cũng sẽ vượt qua giai đoạn đen tối này. “Một chân lý căn bản khả dĩ thay đổi nhiệm mầu cuộc sống của ta được” và tôi lúc nào cũng như vậy cực khổ thế nào cũng quyết hát vang , đừng bao giờ tỏ ra yếu đuối để khó khăn quật ngã mình,huống chi tôi là một thằng đàn ông , đầu đội trời chân đạp đất ở đời sau này còn là trụ cột gia đình cho cuộc sống mai sau.Và bạn nhận thấy đấy  tôi là một anh chàng vui tính , vui vẻ với thơ ca, âm nhạc , cỏ cây hoa lá .Như vậy sẽ giúp tôi tìm một niềm vui mới hơn là ngồi ủ rủ , âu sầu với khó khăn hiện tại

    Tiếp đến, tôi lấy ngay một tờ giấy trắng viết danh sách những công việc còn tồn đọng cần phải giải quyết theo trình tự thời gian và mức độ quan trọng, và dán lên bàn làm việc của mình đầu giờ mỗi ngày. Phải "chia đời sống, công việc ra từng ngăn, cách biệt hẳn nhau, mỗi ngăn một ngày" là “tập quán đầu tiên” tôi học được “giúp khỏi mệt và khỏi ưu phiền khi làm việc”, Nếu cứ mãi để các toa tàu ăn thông với nhau thì không sớm thì muốn, khi gặp một sự cố nhỏ, con thuyền cuộc đời tôi sớm muộn cũng sẽ chìm, tôi sẽ lâm vào cảnh đường cùng không lối thoát một lần nữa. “Để cho gánh nặng của ngày mai đ è lên vào gánh nặng hôm qua và hôm nay, kẻ mạnh nhất cũng phải quỵ.” Vì thế “Những công việc ở ngày trước mặt ta phải coi là quan trọng nhất, và  đừng bận tâm tới những công việc còn mờ mờ từ xa" Thứ hai là “Đừng để trên bàn một thứ giấy tờ gì hết, trừ những giấy tờ liên quan tới vấn đề bạn đương xét” .Charles Evans Hughes, trước kia làm Chánh án Toàn án tối cao Mỹ quốc nói: "Người ta không chết vì làm việc quá nhiều, mà người ta chế vì hoảng hốt và lo lắng bởi việc nhiều. Phải, lãng phí năng lực và lo lắng, vì sợ không bao giờ làm xong công việc của mình” .Thế là tôi bắt tay ngay vào thực hiện cái phương pháp giản dị này, Tôi bắt đầu học lại corel , photoshop , adobe Ilustrator, Flash, Dream Weaver.Từng chút một tôi luốn tìm cách làm khác cách trong hướng dẫn, đào sâu kiến thức cho chính mình và lên môt thời gian biểu cho cuộc sống công viêc, vui chơi , học hành xen kẻ vào nhau Tôi không còn đối diện với áp lực về thời gian nữa, từ từ giải quyết từng công việc một, một cách đều đặn và cẩn thận như những hạt cát trong chiếc đồng hồ cát vậy. Bên cạnh đó, dù quỹ thời gian có thật sự ít ỏi bao nhiêu, tôi cũng dành ra những khoảng trống để nghỉ ngơi, chăm chút bản thân cho bản thân và lo lắng cho gia đình, gặp gỡ bạn bè. “Mệt mỏi sẽ gây ra những ưu phiền, hay nói cho đúng, ít ra cũng làm bạn mất mọi lợi khí để chống lại những nỗi buồn lo. Bất cứ một sinh viên y khoa nào cũng có thể cho bạn biết rằng sự mệt mỏi sẽ giảm sức kháng cự của thân thể trước sự thay đổi của thời tiết và trước một số bệnh khác nữa. Bác sĩ về khoa thần kinh nào cũng phải công nhận rằng sự mệt mỏi sẽ giảm sức chịu đựng của bạn khi bị xúc động, sợ hãi hay ưu tư. Vậy ta có thể kết luận: ngăn ngừa mệt mỏi tức là ngăn ngừa ưu phiền. Muốn tránh sự mệt mỏi và những nỗi ưu phiền, ta phải biết tĩnh dưỡng ngay khi thấy mình sắp mệt.” Đêm về tôi đã có lại những giấc ngủ tròn đầy, không còn giật mình thức giấc vì bất kì một cơn ác mộng nào như trước nữa. Và sáng ra, tự tin, phấn chấn hơn mà “cảm ơn một sớm mai thức dậy, ta thêm một ngày nữa để yêu thương”, minh mẫn hơn, sáng suốt hơn để bắt đầu giải quyết mọi công việc.
    Cụ thề khi đi làm  tôi đều nghe nhạc , dành thơi gian một chú trước khi vào làm tấp vào một quán cà phê ung dung  thưởng thức buồi sang, tận hưởng  ly café , nhìn dòng người qua lại và sai đó tôi bước vào công ty với một tâm trạng phấn chấn, tươi vui và giải quyết công việc của mình


    Mỗi người quan điểm "hạnh phúc & thành công khác nhau" nhưng cái quan trọng trong cuộc sống này ta đã làm được gì , mục tiêu đề ra có thành công hay chưa? ta đã suy nghĩ và chinh phục nó chưa??? và tôi cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống này .Còn những mục tiêu, ngọn núi khác tôi cần phải chinh phục"
    Ngồi nhậu với mấy đứa bạn.Đứa thì khoa mình mới lập công ty , khai trương cửa hàng , mới mở shop.Đứa thì mới "quất" quả làm ăn kha khá.Đứa thì vừa mua căn nhà vài trăm.Tôi chỉ ngồi cười và chẳng nói gì cả, Thành công và mục đích của tôi không phải những thứ đấy mà quan trọng tôi đã làm gì ??? thắng được bản thân mình chưa??? tự lập trên đôi chân mình như thế nào??? vật chất tuy quan trọng nhưng ko phải lúc này khi mà tôi còn trẻ và còn tham vọng nhiều lắm
    ----------------------------
    Chim Én
    Ngày 02 - 07 -2011

     
    Các tin cùng chuyên mục

     
    Ý Kiến Bạn Đọc
    Họ và Tên
    Địa Chỉ
    Email
    Mã xác nhận
    Nội Dung