banner web

[Review] Thất Chủng Vũ Khí 5: Ly Biệt Câu – Cổ Long

Ly biệt câu - Cổ Long

Ly biệt câu là tác phẩm của nhà văn Cổ Long nằm trong bộ thất chủng vũ khí nói về vũ khí có tên  “Ly Biệt Câu“.

Ly biệt câu là vũ khí vô cùng quái dị và nguy hiểm vì không phải câu cũng không phải kiếm. Ly biệt câu sẽ mang lại tai hoạ cho bất cứ ai sử dung nếu không thuần thục vì nó đem đến sự chết chóc và tàn phế cho bất cứ kẻ thù nào khi đối mặt. Tại sao gọi là ly biệt câu, bởi vì cái câu này móc phải thứ gì, sẽ tạo thành sự ly biệt.

Nếu lưỡi câu móc vào tay thì bàn tay chia lìa cánh tay, lưỡi câu móc vào chân thì chân lìa xa thân người. Nếu nó móc vào cổ họng thì phải rời bỏ thế giới này.

Ly biệt câu tàn độc, nhưng có người buộc phải sửng dụng nó vì không muốn lìa xa người yêu thương nhất. Ly biệt, ly biệt để tương tụ và gặp lại nhau.

>> Thất chủng vũ khí – Cổ Long : đôi điều lạm bàn

Ly biệt – biệt ly : ai mà không sợ

Trong cuộc đời, con người thì ai mà không sợ chia tay hay ly biệt với những thứ mà bản thân gắn bó đã lâu. Đó có thể là những thứ mà chẳng ai muốn rời xa nhưng có những trường hợp đặc biệt phải bắt buộc ly biệt để làm những chuyện lớn lao, chấm dứt cái sự dày vò thân xác và tâm trí.

Đôi khi nó còn liên quan đến chuyện sinh tử sau lời ly biệt ấy.  Lời ly biệt xuất hiện để hoàn thành một nhiệm vụ trọng đại hay một sứ mệnh mà ta còn không biết kết quả ra sao.

Dù đôi khi phải “ly biệt” với một thứ, một điều, một người mà ta phải đánh đổi thậm chí cả mạng sống để hoàn thành. Nếu thành công và còn sống thì sẽ là một vùng trời mới, một niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Cuộc sống này đâu đó là sự đánh đổi và trả giá cho những gì mà ta trân quý mà thôi.

Ta cùng Dương Tranh nói lời ly biệt và vũ khí “Ly biệt câu” từ cha anh để lại để làm cái việc lớn lao, để hoàn thành nghĩa vụ mà không thể tránh khỏi để đổi lấy sự bình yên và an toàn trong cuộc sống.

>> Bá Vương Thương – Thất Chủng Vũ Khí : Chỉ có dũng khí mới vượt qua tất cả

Dương Tranh 

Dương Tranh trong Ly Biệt Câu – một thủ lãnh bộ khoái trong huyện thành, một người luôn đấu tranh cho công lý và lẽ phải nhưng đang vướng vào một phiền toái là bị vu oan cho vụ trộm cắp 180 vạn lượng bạc của quan phủ mà kẻ cầm đầu là Tứ Gia – người của Thanh Long Hội.

Y đang điều tra để minh oanh cho bản thân thì vô tình gặp lại người bạn gái thanh mai trúc mã ở quê nhà. Nàng tên là Lữ Tố Văn đang hành nghề kỹ nữ nhưng đã hết thời vì tuổi đã già.

Thời còn trẻ ở quê nhà, sau nhiều biến cố nên hai người phải tạm chia tay nhau, phải tạm xa kỷ niệm ngọt ngào để tiếp tục mưu sinh, mỗi người mỗi ngã. Bây giờ hai người đã gặp lại với hoàn cảnh thật đặc biệt nhưng họ chỉ nói chuyện mà chẳng bao giờ thổ lộ tình cảm.

Trong huyện thành lại xuất hiện một hầu gia là Địch Thanh Lân với gia thế cùng võ công cao cường muốn tìm giết Lữ Tố Văn vì người phụ nữ này đang nghi ngờ gã là sát thủ giết người (giết Tư Tư, bạn của Lữ Tố Văn). Hắn lo sợ bản thân sẽ bị Lữ Tố Văn tố cáo. Biết được hung tin nên Dương Tranh đã ra sức bảo vệ Lữ Tố Văn.

Địch Thanh Lân không ra tay mà đã nhờ Thanh Long Hội can thiệp, đà chủ Thanh Long Hội đã phái những sát thủ đi tìm giết Dương Tranh và Lữ Tố Văn nhưng tất cả đều bị đánh bại hoặc bị giết chết bởi người bạn năm xưa của cha Dương Tranh.

Sát thủ âm thầm bảo vệ họ là Thần nhãn thần kiếm Lam Nhất Trần. Hắn vốn là huynh đệ của cha Dương Tranh có tên Dương Hận – một người nổi tiếng khắp giang hồ với vũ khí quái dị là Ly Biệt Câu.

Dương Tranh bị người Thanh Long Hội truy giết, không còn chỗ nào trốn thoát nên anh phải đưa Lữ Tố Văn về quê nhà của Dương Tranh – nơi mà cha anh – Dương Hận ẩn cư năm xưa. Đó là một ngôi nhà biệt lập với thế giới bên ngoài, nằm giữa rừng sâu hun hút.

Ly Biệt Câu chuẩn bị tái xuất giang hồ

Sau những lời chia sẻ và chuyện trò cùng Lữ Tố Văn, Dương Tranh ra đằng sau và mở cái rương mà trong đó có chứa thứ vũ khí quái dị mà làm cha anh rạng danh và nổi tiếng năm xưa. Đó là Ly Biệt Câu. – đây là kỷ vật cuối cùng của cha Dương Tranh khi tạ thế.

Ly Biệt Câu tình cờ đến với cha anh trong những ngày thất bại khi tu luyện võ công thành một kiếm khách. Ông là người yêu thích kiếm, muốn thành danh với kiếm nhưng bao năm tập luyện nhưng mãi không thành danh thì trong những ngày buồn bã của cuộc đòi thì ông vô tình tiếp xúc với món vũ khí quái dị là Ly Biệt Câu và khai sinh ra một võ công lập dị. Sau này người ta kính nể ông vì thứ võ công với vũ khí Ly Biệt Câu này.

Ly Biệt Câu và sự tích ra đời 

Lam Nhất Trần vô tình nhặt một khối kim loại với tên gọi là “ Đông Phương Kim Thiết Thiết Chi Anh” và nhờ đến Thiệu Không Dư là chuyên gia rèn vũ khí đề rèn một thanh kiếm . Thiệu Không Dư vốn là sư phụ của Dương Hận – Cha của Dương Tranh, khi nhận khối kim loại từ Lam Nhất Trần thì ông đã cố gắng rèn kiếm nhưng khi mọi việc đã xong nhưng kiếm thì không thấy chỉ thấy một khối kim loại quái dị :

 “ Đã không giống đao, cũng không giống kiếm, cái lưỡi phía trước tuy cong cong như câu nhưng lại không phải là câu”.

Lam Nhất Trần nổi giận và muốn Thiệu Không Dư dùng thứ vũ khí quái dị này để tự kết liễu cuộc đời. Thiệu Không Dư vì uất ức rồi mất. Sau đó Lam Nhất Trần đem thứ vũ khí này tặng lại cho học trò dạy kiếm của Thiệu Không Dư là Dương Hận vì Lam Nhất Trần nghĩ nó là phế vật.

Nhưng khi nhận thứ vũ khí này thì Dương Hận lại khai sinh ra một môn võ công mới với thứ vũ khí mà người ta gọi là phế vật. Ông luyện võ cùng cái Câu này theo nửa bộ kiếm phổ (bị khuyết mất bên trái) của Thiệu Không Dư trao tặng, đây là một lễ vật mà Ưng Vô Vật tráo đổi để lấy món vũ khi ông rèn ra : thanh đao mỏng như tờ giấy.

Đáng lý đây sẽ là kiếm nhưng chẳng phải là kiếm, đao thì cũng chẳng là đao, nếu là câu thì phải móc chặt vào mới đúng. Nên Dương Hận đã đặt cho nó cái tên là “LY BIỆT CÂU”. Tại sao gọi là ly biệt, bởi vì cái câu này móc phải thứ gì, sẽ tạo thành sự ly biệt. Nếu nó móc vào bàn tay thì bàn tay sẽ rời khỏi cổ tay, nếu móc phải chân thì chân phải rời khỏi đùi. Nếu nó móc vào cổ họng thì phải rời bỏ thế giới này.

Dương Hận đã thành danh với thứ vũ khí quái dị Ly Biệt Câu. Ông giết mấy chục kiếm khách lừng danh khi thách đấu. Từ một người luyện kiếm không thành danh, thì lại trở thành danh với Ly Biệt Câu, trở thành đệ nhất cao thủ trong thiên hạ. Tất cả cao thủ võ lâm đều không tin, khi tìm đến Dương Hận thì đều chỉ có một kết cục.

Ly Biệt Câu từ đó mà nổi danh và người ta biết đến Dương Hận là quái nhân với môn võ công quái dị với thứ vũ khí gọi là Ly Biệt Câu.

Thế mới biết “Những sự kiện trọng đại thay đổi mệnh vận của một con người, thường thường đều xảy ra thật ngẫu nhiên.” (Ly Biệt Câu – Cổ Long)

Dương Tranh nói với Lữ Tố Văn :

“Anh phải dùng Ly Biệt Câu chẳng qua chỉ vì muốn được tương tụ với em, ngàn đời để được bên em, vĩnh viễn không bao giờ xa cách nữa”.

Anh dùng thứ vũ khí này để đối phó với Địch Thanh Lân để được minh oan và đoàn tụ với Lữ Tố Văn.

Tái ngộ Lam Nhất Trần… xin thần kiếm một chân.

Ly Biệt Câu - Cổ Long

Trong tay cầm Ly Biệt Câu, Dương Tranh lên đường tìm Địch Thanh Lân để giải quyết ân oán và minh oan cho bản thân cùng bảo vệ Lữ Tố Văn thì Dương Tranh gặp Lam Nhất Trần cản đường vì hắn muốn quyết đấu với Ly Biệt Câu một lần nữa.

Nhưng cuối cùng thì Lam Nhất Trần thua cuộc và mất một chân. Trong lúc đang dùng kinh công với chiêu “Can Địa Bạt Hốt” để thoát khỏi đòn tấn công của Dương Tranh nhưng không thành công thì Ly Biệt Câu từ tay Dương Tranh móc vào chân Lam Nhất Trần. Hắn không có cách nào thoát ra được nên bị Ly Biệt Câu cắt mất một chân từ đùi.

Máu ùn ùn ào ra, Lam Nhất Trần ngồi xuống tựa vào gốc cây và suy nghĩ. Ông vẫn thất bại trong việc hoá giải thứ vũ khí Ly Biệt Câu này và chấp nhận thua cuộc.

Lam Nhất Trần không hận Dương Hận cũng như Dương Tranh vì Dương Hận đã cứu Y trong một lần Y bị thất tử Võ Đang truy sát, may mà có Dương Hận đỡ giúp một chiêu “Kim Ty Miên Chưởng” nên Lam Nhất Trần mới còn sống đến bây giờ.

Nói gì thì nói, Lam Nhất Trần vẫn nợ Dương Hận m mạng, Y bị cụt chân cũng do muốn thắng Ly Biệt Câu một lần nhưng cũng không thắng được nên Lam Nhất Trần để Dương Tranh ra đi và không trách cứ chuyện gì dù từ nay Y đã mất một chân.

Ly biệt tay để giết địch thanh lân

Địch Thanh Lân vốn không phải hạng tầm thường, võ công Y cao diệu vợi. Y là học trò của Cổ Mục Thần Kiếm : Ưng Vô Vật , Y đã luyện Lung Linh Nhuyễn Kiếm (thanh nhuyễn kiếm nhỏ như cây tăm) đến mức xuất quỷ nhập thần.

Trong một lần luyện kiếm chém nến thì Y đã vượt qua thầy Y là Ưng Vô Vật. Dương Tranh khó lòng mà nắm phần thắng. Nhưng lần này, Y không dùng Lung Linh Nhuyễn Kiếm mà dùng thanh đao mỏng như tờ giấy mà cùng với Ly Biệt Câu đều do Thiệu Không Dư từ luyện kiếm thất bại mà làm ra hai món vũ khí quái dị này.

Kỹ xảo sử dụng thanh đao này của Địch Thanh Lân đã đến mức xuất thần, nhập hoá tuỳ tâm sở dục. Ánh đao loé lên đâm vào huyệt Khúc Trì trên khuỷu tay Dương Tranh nên tay Dương Tranh sẽ bị tê dại, không còn khả năng làm gì. Nhưng Dương Tranh đã dùng Ly Biệt Câu chém đứt cánh tay này rồi sau đó lưỡi câu bay từ cánh tay bị đứt của Dương Tranh tới cổ họng của Địch Thanh Lân, khiến hắn chấm dứt cuộc đời, ra đi mãi mãi.

Thế là dù mất một cánh tay, Dương Tranh đã minh oan cho bản thân, giết luôn Địch Thanh Tân báo thù cho Tư Tư, cho Linh Cô và bảo vệ Lữ Tố Văn khỏi kẻ truy giết. Dương Tranh sẽ trở về đoàn tụ với Lữ Tố Văn dù mất một tay nhưng anh vẫn còn sống.

“Ly biệt là để gặp lại, chỉ cần có thể gặp lại, dù biệt ly có đau khổ bao nhiêu cũng đều có thể nhẫn nhịn được”

>> Khổng Tước Linh – Thứ vũ khí quan trọng nhất là trọng tình

cổ long banner

Avatar of Triệu Dương

Một người thích viết, quan tâm đến tâm lý học, đam mê Cổ Long, thích đọc Haruki Murakami, tinh thần theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh, đời sống theo triết Khắc Kỷ - Cô độc hướng ngoại & Bình thản hướng nội

Leave a Reply