banner web

Sở Lưu Hương : Hiệp khách hoàn mỹ -Thế gian khó thấy

Sở Lưu Hương

Sở Lưu Hương là nhân vật trong tác phẩm võ hiệp của Cổ Long, ở Việt Nam được dịch qua tiếng Việt qua 2 bộ Long Hổ Phong Vân (6 tập)  – dịch giả Thương Lan và Sở Lưu Hương Tân Truyện (9 Tập) – dịch giả Nguyễn Thị Bích Hải.

>> Cổ Long – Vui buồn một kiếp nhân sinh

cổ long banner

Sở Lưu Hương là ai ?

Sở Lưu Hương là người vang danh thiên hạ, nổi tiếng trong giang hồ và rất nhiều lời đồn truyền kỳ về Sở Lưu Hương như : đệ nhất đạo soái, người đàn ông trong mơ của phụ nữ, đẹp trai và phong lưu, thích những nơi vui vẻ, không bị lợi danh bó buộc và thích làm những việc bản thân mình thích – không ai có thể ép y làm gì

Sở Lưu Hương : nhân gian bất kiến

Sở Lưu Hương ( tiếng hoa là :楚留香 Chu Liuxiang ) – nhân gian bất kiến (Thế gian khó gặp). Y sống tại giang hồnhưng luôn tôn trọng luật pháp, nhân quả. Y cho rằng mạng người không thể do bất cứ cá nhân tuỳ tiện quyết định, võ công của Sở Lưu Hương là một ẩn số và người đời luôn nhớ đến Y là kinh công tuyệt đỉnh. Giai thoại về Sở Lưu Hương truyền kỳ nổi tiếng khắp giang hồ, giai thoại Sở Lưu Hương thì càng lúc càng đồn thổi khắp nơi.

Nhiều người chưa từng gặp mặt Y nhưng đã từng nghe danh của Đạo Soái Sở Lưu Hương.  Nhiều nhà làm phim Sở Lưu Hương, mỗi một diễn viên mang một màu sắc thái khác nhau, nhưng mỗi khi phim công chiếu thì đều được đông đảo mọi người ủng hộ.  Không chỉ làm phim mà còn xuât hiện nhiều truyện tranh đạo soái Sở Lưu Hương.

Lý Tầm Hoan và Sở Lưu Hương trở thành 2 nhân vật được mến mộ và yêu thích nhất của Cổ Long. Ngày Cổ Long mất vào năm 1985, Nhà văn Kiều Kỳ đã viết câu đối này để tưởng nhớ về ông, và nó trở thành bất hủ khi ai muốn tìm hiểu Cổ Long.

小 李 飞 刀 成 绝 响

人 间 不 见 楚 留 香

Tiểu Lý Phi Đao thành tuyệt hưởng
Nhân gian bất kiến Sở Lưu Hương

Câu đối Cổ Long chết

Tôi muốn bàn chút về Sở Lưu Hương vì trong các nhân vật Cổ Long thì Sở Lưu Hương, vẫn là nhân vật được tôi ái mộ từ lâu. Vì Sở Lưu Hương “có cái tôi” hoàn hảo và rất lý thú, nó không phải hoàn toàn do tự nhiên hay may mắn mà y có được, mà nó là sự kết hợp giữa hạnh vận, ý chí quyết tâm và cố gắng mà thành.

Y là một người bình tĩnh mà không lạnh lùng, chính trực mà không nghiêm túc, không hề khoe khoang tài và kiến thức, không huênh hoang giả tạo, không lên mặt dạy đời, cũng không tỏ ra đây đại hiệp chính nghĩa và một đức tính cao cả là “ Sở Lưu Hương không bao giờ giết người, định đoạt sống hay chết của ai”. Y xuất đạo giang hồ, kinh qua nhiều trận chiến, phá tan nhiều âm mưu, đánh bại nhiều cao thủ, nhưng tay lại sạch nguyên chưa vấy máu lần nào.

Đạo Soái Sở Lưu Hương không sát sinh 

Sở Lưu Hương lưu lãng giang hồcùng biệt tài, điều tra phá án, Y đã nhiều lần giáp mặt với hung thủ, phạm nhân nhưng Y cho rằng mạng người không thể do cá nhân tuỳ tiện quyết định. Việc sống chết  của một cá nhân dù hắn ta có làm gì thì đã có một hệ thống nghiêm cẩn quyết định, y không ra tay giết hại những kẻ đó. Tuy luật pháp có thể vẫn còn sơ hở nhưng cần phải được tôn trọng. Nên ta có thể thấy trong toàn bộ tác phẩm, Sở Lưu Hương thực sự chưa bao giờ giết người, thậm chí có lần Y chấp nhận chết chứ không giết người.

Có thể kể đến cuộc phiêu lưu đầu tiên của Y, lúc đả bại kẻ phản diện đầu tiên là Vô Hoa thì Sở Lưu Hương nói rằng :

Ta chỉ có thể vạch trần bí mật của ngươi, nhưng không thể trừng trị ngươi, vì ta không phải là pháp luật, cũng không phải là thần nên ta không có quyền lực chế trị ngươi.

Sở Lưu Hương “chưa từng giết người”, bởi việc sát nhân sẽ mang lại cho người ta nhiều sát khí. Khi người ta càng giết người càng nhiều, sát khí càng nặng. Có người thích giết người để tăng sát khí cho mình, nhưng y thì không. Vì Sở Lưu Hương  “chưa từng giết người” nên cũng vì thế mà Phúc Khí luôn vây quanh gã họ Sở này trong những lúc “ngặt nghèo hay nguy hiểm hiểm tính mạng” .

Nhưng nhiều người nói y quá hoàn mỹ, quá may mắn nhưng chẳng ai biết cái sự may mắn đó chính là từ Phúc Khí không sát sinh của Y. Trong trận chiến tại Ủng Thuý Sơn Trang, khi tất cả hi vọng đã hết, chỉ còn chờ kiếm của Liễu Vô My giết chết y thì lần thoát nạn đó quả là may mắn, đó chính là “phúc khí” mà y có được, chính là quả ngọt của liên tiếp việc mà y đã gieo trước đó. Nhân quả tuần hoàn, đời người cũng chính là như thế.

Sở Lưu Hương
Sở Lưu Hương – 楚留香

Sở Lưu Hương bị bệnh viêm mũi từ nhỏ

Sở Lưu Hương khi sinh ra đã mang một khiếm khuyết trên cơ thể khiến y không thể hô hấp như người bình thuờng (bằng mũi), cho nên y phải nỗ lực luyên một loại công phu đặc biệt giúp y có thể HÔ HẤP QUA DA nhờ đó y có thể không sợ khói mê hay khí độc. Hô hấp qua da là một điểm hư cấu phi lý cho nhân vật. Nó không phải hoàn toàn do tự nhiên hay may mắn mà y có được, mà nó là sự kết hợp giữa hạnh vận, ý chí quyết tâm và cố gắng mà thành.

Sở Lưu Hương là minh chứng cho việc không đầu hàng số phận và nỗ lực bù đắp khiếm khuyết bản thân. Vì không ngửi được mùi cơ thể nên Y lại đi tìm loài hoa Tulip (Uất kim hương) như một thứ nước hoa cho mình .Mỗi lần y làm chuyện đắc ý, sẽ để lại một mùi hương nhẹ nhàng “lưu hương”. Nên Cổ Long đặc tên cho Y là Sở Lưu Hương là đầy dụng ý như vậy.

Vì Y mắc bệnh về mũi nên lúc nào y cũng sờ mũi nhất là khi phải suy luận vấn đề gì hay tìm manh mối vụ án nào. Sở Lưu Hương được miêu ta khi xuất hiện ở đâu người ta cũng nhìn thấy Y cầm một cái quạt.

Y được người ta nhớ đến chính là “khinh công tuyệt đỉnh” và tài trộm cắp nên được người đời gọi là “Đạo Soái” và trước khi Sở Lưu Hương muốn lấy cái gì thì Y gửi thông báo cho đối phương để họ chuẩn bị thật tốt, thậm chí y còn nói cho người ta biết sở dĩ Y tới lấy vật này vì họ không xứng đáng để sở hữu nó tương tự như KID 1412 trong Conan.

>>Đọc thêm :  Trác Đông Lai : Kiêu hùng – Đa mưu túc trí

Mối quan hệ trong giang hồ: tình nhân – bằng hữu – kẻ thù

Sở Lưu Hương luôn xuất hiện với với tư cách hiệp đạo với phong thái cao nhã, coi trọng ăn mặc và y phục mỗi khi xuất hiện hay hành tẩu giang hồ vì chàng luôn nghĩ muôn người khác tôn trọng thì bản thân phải tôn trọng chính mình.

Sở Lưu Hương là nhân vật đào hoa nhất trong tất cả nhân vật trong tiểu thuyết Cổ Long. Chàng có rất nhiều tình nhân, đi đến đâu cũng lưu lại một mối tình, thầm thương trộm nhớ bất cứ cố gái đẹp nào, thậm chí kẻ thù của Sở Lưu Hương đa phần cũng là đàn bà (Thạch Quan Âm, Thủy Mẫu Âm Cơ, Hoạ Mi Điểu Liễu Vô Mi…).

Ngoài ra Sở Lưu Hương còn có ba người hồng nhan tri kỷ là Tô Dung Dung, Tống Điềm Nhi, Lý Hồng Tụ mà chàng tôn trọng chẳng khác nào em gái ruột thịt. Nữ nhân duy nhất được coi là vợ của Sở Lưu Hương là Trương Khiết Khiết, cô nương này chàng gặp rồi yêu và có con với cô gái này trong hệ liệt  Đào Hoa Truyền Kỳ. Sở Lưu Hương có nhiều bạn tốt bởi tính cách hào hiệp của chàng như Hoa Hồ Điệp Hồ Thiết Hoa và Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng (là đối thủ và sau này thành bạn).

Sở Lưu Hương cũng là nhân vật yêu thích lạc thú, không màn danh lợi hay tiền bạc, chỉ làm những gì chàng thích và không ai có thể cưỡng bức chàng làm việc gì mà chàng không muốn

Võ công Sở Lưu Hương

Võ công của Sở Lưu Hương không phải vô địch thiên hạ nhưng hắn chưa từng thất bại. Bởi vì Y luôn dùng trí nhiều hơn lực, luôn nắm được nhược điểm của đối phương mà công vào. Vì thế nhiều kẻ võ công rất cao, đáng lý Sở Lưu Hương không thể thắng nổi, vậy mà vẫn bại dưới tay Y một cách kỳ lạ.

Người ta nói “biết người biết ta trăm trận trăm thắng” là vậy. Suốt đời hành hiệp của Sở Lưu Hương, Y được coi là chưa từng thất bại bao giờ, bất luận là kẻ có võ công cao hơn nhiều. Sở Lưu Hương cũng có cách dùng mưu cơ và tâm lý để ứng phó, không chỉ đánh bại kẻ thù mà còn khiến cho đối thủ khâm phục.

Thân thế của Sở Lưu Hương vẫn luôn là ẩn số! Chỉ biết, Y có bằng hữu là Hồ Thiết Hoa, thuở niên thiếu được Dạ Đế và Thiết Trung Đường truyền thụ võ công, còn võ công cụ thể là gì thì chưa ai biết rõ. Môn võ mà Y được giang hồ nhớ đến nhất chính là “khinh công tuyệt đỉnh”

Đánh với Thạch Quan Âm

Như lúc đấu với Thạch Quan Âm, Sở Lưu Hương như con cá nằm trên thớt hoàn toàn bị Thạch Quan Âm chế ngự. Nếu chỉ đơn thuần tỉ thí võ công Y không chi trì quá năm mươi chiêu. Trong tình thế nguy cấp, Sở Lưu Hương bất ngờ đánh ra một chưởng hướng về tấm gương của bà. Bà vốn đẹp tuyệt mỹ, bà yêu bóng hình mình trong gương vô cùng, tấm gương khỏi nói có ý nghĩa thế nào với bà. Gương vỡ bà giật mình như chính mình bị chưởng đánh trúng. Sự phân tán tư tưởng đó làm sao Lưu Hương bỏ lỡ được, bà phải bại một cách tức tưởi.

Đánh với Thuỷ Mẫu Âm Cơ

Hay như lúc gặp phải Thủy Mẫu Âm Cơ. Tài nghệ của Thủy Mẫu Âm Cơ rất cao, Thạch Quan Âm còn kém bà mấy bực. Trên cạn Y không phải là đối thủ của bà nên Y trốn xuống nước. Nước làm chậm lại mọi phát huy công lực, Y có thừa thời gian ứng phó, trong nước Y có khả năng hô hấp tốt hơn bất kỳ người nào.

Ở trong nước nín thở mà phải giao đấu với toàn công lực, tự nhiên giới hạn của sức chịu đựng phải thu hẹp lại. Đợi đến lúc bà hết chịu nổi muốn ngoi lên, Y lao tới ôm chặt bà, áp mặt vào mặt bà, dùng miệng bít miệng bà, dùng mũi bít mũi bà. Bà tê dại đi vì cảm giác đụng chạm nam nữ mà cũng vì nghẹt thở. Với đấu pháp đó Sở Lưu Hương đã thắng, cái thắng không vinh quang gì, song vẫn là thắng.

Đánh với Soái Nhất Phàm và Tiết Y Nhân

Còn lúc so tài với hai đại kiếm khách Soái Nhất Phàm và Tiết Y Nhân, Sở Lưu Hương không dùng vũ khí mà chỉ dùng cành cây đánh với Soái Nhất Phàm, thậm chí dùng tay không đối địch với kiếm của Tiết Y Nhân. Điều đó đã tạo ảnh hưởng trong lòng họ, với thân phận của lão tiền bối chắc chắn không muốn chiếm lợi thế bằng vào binh khí của mình, do đó khi xuất thủ có phần gượng nhẹ.

Cao thủ giao đấu, nếu như có tâm úy kỵ, ắt chẳng tránh được phần bất lợi. Ngay từ đầu Sở Lưu Hương đã làm suy kiệt sĩ khí của đối phương, sau đó dùng khinh công tiêu hao thể lực của họ, sau cùng mới dùng kế nghi binh dụ địch. Cái chiến lược đó thực là hơn mọi thứ võ công trên đời.

>> Diệp Cô Thành – Kiếm đã nổi danh nhưng sao đời tịch mịch

Lời mở đầu cho bộ Sở Lưu Hương, Cổ Long có viết về Sơ Lưu Hương như sau :

Nhân vật Sở Lưu Hương

Cổ Long 古龍
Cổ Long 古龍

Truyền thuyết về Sở Lưu Hương trên chốn giang hồ nhiều lắm, có chuyện gần như thần thoại. Có người nói, chàng “có thuật tu nhan giữ được vẻ thanh xuân, trường sinh bất lão”. Có người lại nói, chàng “ biến hoá thiên hình vạn trạng, có thể thăng thiên độn thổ”. Có người thích chàng, hâm mộ chàng, cũng có người hận chàng đến tận xương tuỷ. Nhưng chẳng mấy người thực sự thấy chàng, người thực sự hiểu chàng lại càng ít ỏi.

Rốt cuộc, Sở Lưu Hương là người thế nào ?

–  Chàng không còn trẻ nữa, nhưng không thể gọi là già.

–  Chàng thích hưởng thụ và cũng biết hưởng thụ.

–  Chàng thích rượu nhưng ít khi say.

–  Chàng thích những cô gái múa đẹp nên luôn kính trọng họ.

–  Chàng ghét ác như thù nhưng chưa từng giết người.

–  Chàng căm hận kẻ giàu có mà bất nhân, cho nên thường lấy tiền tài của bọn họ chuyển sang người khác. Người mang ơn chàng nhiều không sao đếm xuể.

–  Chàng có rất nhiều kẻ thù nhưng bạn bè luôn luôn nhiều hơn, có điều chẳng ai biết võ công của chàng cao thấp ra sao, chỉ biết suốt đời chàng chưa bao giờ thất bại.

–  Chàng thích mạo hiểm cho nên thường dấn thân vào gian nguy nhưng lại thường là những chuyện ngốc nghếch.

–  Chàng không phải là quân tử nhưng hoàn toàn  không phải là tiểu nhân.

Người trên chốn giang hồ phần lớn đều tôn xưng chàng là “Sở Hương Soái” nhưng bạn thân của chàng là Hồ Thiết Hoa lại thích gọi chàng là “Con Sâu Thối”.

Sở Lưu Hương là con người vậy đó.

Cuộc đời chàng thật là muôn hình muôn vẻ, đầy tính chất truyền kỳ (Sở Lưu Hương truyền kỳ).

Có lẽ vì chàng là một con người như vậy cho nên bất kỳ đi đến đâu chàng cũng gặp những con người  đặc biệt, xảy ra những chuyện phi thường.

Chỉ cần câu chuyện có liên quan đến chàng thì đều chắc chắn là đầy ấn tượng đặc biệt.

Chuyện về Sở Lưu Hương, tôi (Cổ Long) chỉ viết có 8 thiên, gồm :

1. Huyết hải phiêu lương.

2. Đại sa mạc

3. Hoạ mi điểu

4. Tá thi hoàn hồn.

5. Biển bức truyền kỳ.

6. Đảo hoa truyền kỳ

7. Tân nguyệt truyền kỳ

8. Ngọ dạ lan hoa

Nếu có bộ thứ 9 thì chắc chắn là người khác mạo danh.

Đối với những người mạo danh Cổ Long để viết Sở Lưu Hương, tôi tuy cảm thấy dở khóc dở cười nhưng cũng rất cảm kích “hảo ý” của họ. Bởi vì chí ít họ cũng coi trọng cái tên Cổ Long, chí ít cũng như tôi, cảm thấy anh chàng họ Sở Lưu Hương rất thú vị.

Chỉ đáng tiếc là cách viết và cách làm của họ thì chẳng hay ho gì.

Chuyện về Sở Lưu Hương mỗi thiên đều hoàn toàn độc lập.

———————
Chim Én

Avatar of Triệu Dương

Một người thích viết, quan tâm đến tâm lý học, đam mê Cổ Long, thích đọc Haruki Murakami, tinh thần theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh, đời sống theo triết Khắc Kỷ - Cô độc hướng ngoại & Bình thản hướng nội

Leave a Reply