banner web

Tản mạn Hoan Lạc Anh Hùng – Giang Hồ Tứ Quái

hoan lạc anh hùng - cổ long

Hoan Lạc Anh Hùng (欢乐英雄) là một tác phẩm được Cổ Long viết vào năm 1971. Đây là những năm trong giai đoạn đỉnh cao của sự nghiệp sáng tác của ông, nên bút lực lúc này không phải là sơ luyện nữa mà đã sắc bén đến  tinh xảo. Có thể nói sau khi Hoan Lạc Anh Hùng được xuất bản thì Cổ Long đã trở thành một nhà văn viết tiểu thuyết võ hiệp xuất sắc, sánh ngang với nhà văn Kim Dung.

>> Cổ Long vui buồn một kiếp nhân sinh

cổ long banner

Tác phẩm Hoan Lạc Anh Hùng 

Tư tưởng lập chí cách tân tiểu thuyết võ hiệp của Cổ Long, có thể thấy từ lời tựa trong cuốn “Hoan lạc anh hùng” in năm 1971:

“Quả có lúc tiểu thuyết võ hiệp đã viết quá là hoang đường vô lối, quá là máu me lâm ly, mà quên mất rằng chỉ có nhân tính, mới là cái không thể thiếu trong một cuốn tiểu thuyết”.

Khi Hoan Lạc Anh Hùng được dịch và xuất bản ỏ Việt Nam với cái tên  Giang Hồ Tứ Quái. Ngoài ra khi tác phẩm này ra đời thì còn có một sự kiện đau lòng xảy ra với nhà văn Cổ Long.

Nếu bất cứ ai đọc qua các tác phẩm của Cổ Long, người đọc thường rất ấn tượng bởi tình bằng hữu giữa các nhân vật với nhau, trong thế giới của Cổ Long, tình bằng hữu nó không còn đơn giản như ta vẫn nghĩ nữa vì trong tác phẩm  Hoan Lạc Anh Hùng nó thực sự được nâng lên một tầm cao mới.

Bởi vì giữa Vương Động – Quách Đại Lộ – Yến Thất và Lâm Thái Bình, bốn con người, bốn tính cách khác nhau, bốn hoàn cảnh khác nhau, bốn mục tiêu khác nhau, nhưng số mệnh đã đưa họ tụ lại một chỗ với nhau, kết bạn cùng nhau. Họ không hề hỏi nhau về quá khứ của nhau, về tương lai của nhau, hay dự định của nhau, bởi tình bạn trong nghèo khó của họ đặt trên một niềm tinh mạnh mẽ, niềm tin đó khiến họ quyết định ai là bạn ai là thù.

Hoan Lạc Anh Hùng rất giống với truyện thị trấn Tortilla Flat của Tác giả: John Steinbeck vì 4 nhân vật Vương Động – Quách Đại Lộ – Yến Thất và Lâm Thái Bình  của Cổ Long có khác gì Danny, Pilon,Pablo, Jesus Maria…của John Steinbeck.

Mọi câu chuyện, một tình huống cuộc sống đều xảy ra ở Phú Quý sơn Trang thì ở Hoan Lạc Anh Hùng thì thị trấn Tortilla Flat  đều xảy ra ở nhà Danny. Có những tình huống dở khó dở cười, có những tình huống làm ta say đắm hay xúc động. Nhưng tình bạ, tình bằng hữu luôn được đề cao, luôn được trân trọng.

>> Hiểu thêm về Thị trấn Tortilla Flat của John Steinbeck

Câu chuyện của từng người dần được hé lộ thông qua những sự kiện đều diễn ra tại Phú Quý Sơn Trang. Vì sao một trang chủ Phú Quý Sơn Trang lại trở thành một Vương Động như thế? vì sao một Quách Đại Lộ phải lưu lạc đến đây? vì sau Yến Thất phải cải trang nam nhân hành tẩu giang hồ? vì sao con trai của Lục Thượng Long Vương – Lâm Thái Bình lại phải bỏ nhà đến đây?

hoan lạc anh hùng - cổ long
Bìa sách Hoan lạc anh hùng – Cổ Long
hoan lạc anh hùng - cổ long
Bìa sách hoan lạc anh hùng – cổ long

Bên cạnh tình bằng hữu giữa bốn người, thì tình yêu, tình mẫu tử, tình phụ tử cũng được Cổ Long miêu tả thấm đẫm trong từng trang giấy.

Tác phẩm Hoan Lạc Anh Hùng không được yêu thích hay nhiều người tìm đọc có lẽ chỉ vì nó thiếu 1 kẻ phản diện lớn, thiếu 1 âm mưu hiểm độc hay một nhân vật chính diện & phản diện, những tình tiết đánh nhau kịch tích nhưn trong các tác phẩm võ hiệp khác.

Ðây là một tác phẩm hay và vui nhộn, với những đoạn đấu khẩu dí dỏm nhưng lại rất thực về đời sống nội tâm của con người rất đáng để theo dõi

Nhưng cái hay trong Hoan Lạc Anh Hùng chính là tình bằng hữu của 4 nhân vật chính. Cổ Long viết truyện này không như những tác phẩm khác, ở đó chẳng có cuộc quyết đấu nào mà chỉ là câu chuyện của 4 nhân vật xoay quanh tại Phú Quý sơn trang của Vương Động.

Riêng đối với bạn nào đã đọc nhiều về truyện của Cổ Long và tìm hiểu thân phận của ông thì tôi nghĩ nên đọc tác phẩm này, bởi vì như ta biết ông có một vài tác phẩm mà ông gởi gắm chính bản thân ông trong đó, ví dụ như Đại Nhân Vật chẳng hạn.

Hoan Lạc Anh Hùng cũng thế, trong thời gian trước khi ông viết tác phẩm này thì mẹ ông mất, bản thân ông xa nhà từ thời còn học phổ thông nên không có thời gian báo hiếu, cho nên hình ảnh Vương Động sau khi tung hoành giang hồ trở về nhà thì mẫu thân đã mất, từ đó sinh ra áy này bản thân, bê tha, lười nhác, những lời mà Vương Động nói với Lâm Thái Bình về Vệ Phu Nhân cũng như lời ông tự nhủ với chính mình vậy.

Truyện Hoan Lạc Anh Hùng, Cổ Long giới thiệu 4 nhân vật như sau :

1. Quách Đại Lộ

Không biết chắc lắm Quách Đại Lộ là biệt hiệu hay tên thật của hắn nhưng bằng vào ba tiếng đó, người ta liên tưởng ngay đến Quan Vân Trường, một nhân vật thời Tam Quốc vốn nổi danh về hành động đường đường chính chính: đi đại lộ, về đại lộ.

Con người của Quách Đại Lộ quả rất xứng với cái tên của hắn, hành động và lối xử sự của hắn rất ư là “đại lộ” và do đó, nhiều khi nguời ta cảm thấy hắn… gàn gàn.Con người của Quách Đại Lộ thường thường là rất nghèo.Thường thường nghèo, có nghĩa là không lúc nào người ta thấy hắn… dễ thở.

Cái nghèo của hắn rất đặc biệt, cái nghèo vô tiền khoáng hậu nhưng đáng lý hắn không phải là kẻ nghèo. Không phải người nghèo là nói bằng một cách khác, chứ đáng lý mà nói thì hắn là con người rất có tiền. Sở dĩ hắn nghèo đến mức như thế là bởi có hai nguyên nhân, một là hắn gàn và hai là hắn lười.

Hắn hơn người rất nhiều chuyện. Tỷ như cỡi ngựa, nhất là trị những con ngựa chứng. Thanh kiếm trên tay hắn có thể đâm thủng áo giáp sắt, có thể xuyên thủng một cách thật ngon vào một lớp chướng ngại vừa dày vừa dai như mây bện hoặc bông gòn.

Lúc hứng, bằng vào hai tay không, hắn có thể nhảy xuống sông sâu lượm lên một mớ cá ngon để làm bữa nhậu và tự hắn làm bếp lấy. Hắn làm ngon hơn bất cứ một đầu bếp trứ danh nào.

Quách Đại Lộ có thể dùng một thanh sắt và một mảnh ván để tạo nên một cây đàn tỷ. Hắn đàn hay mà hát cũng thuộc vào loại cừ nhất.

Hắn đã làm rất nhiều chuyện. Thứ nhất là nhận công việc ở tiêu cục để chỉ huy điều động những chuyến hàng đáng giá. Không khi nào hắn làm sơ xẩy vì hắn có tài, có danh.

Quách Đại Lộ vốn có rất nhiều ruộng tốt, đáng giá ba trăm lượng một mẩu. Nhưng hắn chỉ bán cao nhất là hơn trăm lượng. Hắn bán để nhậu với bằng hữu và nhiều nhất là để lấy bạc biếu cho những người nghèo. Cuối cùng là hắn không còn được một mẩu để cặm dùi. Quách Đại Lộ làm Phó tổng tiêu đầu của Trung Nguyên tiêu cục. Vị Tổng tiêu đầu là La Chấn Dực, một con người rất nổi danh và cũng rất nể nang Quách Đại Lộ

Hắn hộ tống những chuyến tiêu, thường gặp bọn cướp chặn đường. Quách Đại Lộ thừa sức trừ diệt nhưng thường thường là hắn chỉ khuyên để họ cải tà quy chính, hắn chưa dùng đến thanh kiếm lần nào. Hắn đến Phú Quý Sơn Trang để ăn trộm nhưng ở đây chẳng có gì cho hắn trộm và hắn đã làm quen với Vương Động – chủ sơn trang như thế.

hoan lạc anh hùng - cổ long
Hoan lạc anh hùng – cổ long được dựng làm phim

>>Quách Đại Lộ là một trong 3 nhân vật yêu thích của Cổ Long

2.Vương Động

Một cái tên rất động nhưng con người của hắn lại… bất động. Cái bất động của hắn khiến có kẻ nghĩ rằng hắn là con người lười biếng nhất thế gian.

Vương Động là trang chủ của Phú Quý Sơn Trang, nhưng vì hắn lười mà nghèo đến mức này. Quách Đại Lộ gọi Vương Động là Vương Bất Động vì hắn uống rượu rất nhiều mà không thềm nhúc nhích cơ thể. Cái hay nhất là hắn có thể nằm ngửa uống rượu. Hắn kê bầu vào miệng ọc ọc một hơi cạn sạch, không một giọt rơi rớt ra ngoài.

Chỉ có người chết mới là bất động. Vương Động tuy không phải là người chết nhưng so ra thì hắn cũng không hơn gì mấy. Không gặp lúc cần thiết quá thì nhất định là hắn không bao giờ động đậy.

Có một cái hủ dầu mỡ gì đó ở trước mặt xiêu xiêu muốn ngã thì bất cứ ai cũng phải đưa tay ra mà đỡ nhưng với Vương Động thì không.

Vương Động là con người hưởng thụ. Nằm cũng ăn, ngủ cũng ăn. Khi ăn đến giai đoạn thích thú thì hắn ngồi dậy để tiếp tục… ăn. Khi ăn no nê thì hắn lại nằm bật xuống đánh một giấc thẳng cẳng.

Nếu thình lình từ trên trời rơi xuống một nén vàng, bất cứ ai cũng phải đưa tay nhặt lấy, rồi sau đó dùng vào việc chi thì lúc đó hẳn hay, nhưng với Vương Động thì nhất định là cũng… bất động.

Thậm chí trên đời có một người con gái đẹp nhất, thoát y ngay trước mặt, thì nếu trong chỗ vắng vẻ chưa chắc một nhà sư không động, bất quá thì cũng phải quay mặt đi nơi khác. Nhưng riêng với Vương Động thì nhất định là hắn nằm yên. Hắn không động mà cũng làm biếng quay đi hướng khác.

Nhưng khi động thì hắn động rất nhanh. Nhanh đến mức kinh người vì công phu của hắn tuyệt đỉnh. Chẳng những hắn có một công phu tuyệt đỉnh mà trí óc của hắn cũng tính toán thật nhanh, thật chính xác. Vương Động không động thì thôi, một khi hắn đã động thì cái động đó không phải tầm thường.

Có một bận, chỉ trong vòng nháy mắt, hắn đã lộn mèo đến ba trăm tám mươi hai lần. Mục đích chỉ vì muốn cho một đứa bé cười một tiếng khi mẹ nó vừa mới chết. Vì sợ nó khóc là bệnh tật của nó sẽ tái phát không còn cứu được nữa.

Có một lần, trong vòng hai ngày hai đêm, hắn đi luôn đến hai ngàn bốn trăm năm mươi dặm vì muốn đến nhìn mặt người bạn lần cuối trong đời.

Có một dạo, trong vòng ba ngày ba đêm,Vương Động san bằng cả ba tòa sơn trại, giao đấu với hai trăm bảy mươi bốn người, giết mất một trăm lẻ ba tên, vì bọn cường đạo này giết chết người của Triệu gia thôn, bắt mất ba người con gái.

Bây giờ thì hắn và Quách Đại Lộ đã thành bằng hữu. Cả hai người mà ở chung với nhau thì có lẽ trên đời này sẽ không ai dám vỗ ngực xưng là mình nghèo hơn họ.

Vì họ là hai người có điều kiện chiếm cái danh hiệu đệ nhất về khoản nghèo.

3.Yến Thất

Vương Động và Quách Đại Lộ đang uống rượu thì Yến Thất bước vào Phú Quý Sơn Trang. Quách Đại Lộ mời Yến Thất uống rượu thì hắn uống rượu theo cách của Vương Động (chúi đầu xuống đất) làm Quách Đại Lộ trố mắt đúng nhìn. Yến Thất lưu lạc đến Phú Quý Sơn Trang là để trốn bọn Mã Nghị (gồm 4 người) đang truy sát hắn.

Hắn sở dĩ có tên là Yến Thất vì theo như hắn nói vì đã chết 7 lần rồi. Hắn trong một lần thua bạc đến mấy ngàn lượng, không có tiền trả. Đến cả cái đế giày thì hắn cũng tháo ra đi bán luôn để lấy tiền trả nợ.

Cũng không đủ nên Yến Thất đi mượn tiền bọn Mã Nghị nhưng chúng sẽ Yến Thất mượn với điều kiện :

phải chịu khó ngủ trong quan tài và để cho chúng chôn xuống đất hai ngày xem thử có chết không. Thế là hắn gây sự với bọn Mã Nghị như thế và bị bọn chúng truy sát.

Vóc người của Yến Thất không cao nhưng đôi chân thì khá dài. Mặt hắn khá đẹp, đẹp gần giống như mỹ nhân. Con mắt hắn tròn xoe, đen láy. Cái miệng của hắn nhỏ và có vành môi đỏ vòng cung. Nhất định cái miệng ấy khi cười đẹp lắm. Chỉ có gương mặt của hắn thì lạnh băng. Kỳ thực thì Yến Thất là nữ giả nam nên gương mặt là của nữ nhân.

Áo quần của hắn vốn là màu vàng nhạt nhưng bây giờ thì đã trở thành màu đỏ, không phải màu đất đỏ mà là màu của máu.

Yến Thất đến Phú Quý Sơn Trang và kéo theo bọn Mã Nghị đến đây. Hắn không muốn làm phiền Quách Đại Lộ và Vương Đông nên cáo từ rời khỏi Phú Quý Sơn Trang nhưng Vương Động không chịu vì hắn muốn Yến Thất ở đây uống rượu.

Vương Động đã ra tay đánh bọn Mã Nghị giúp Yến Thất. Yến Thất cảm kích và đã ở lại Phú Quý Sơn Trang từ lúc đó.

Nhưng thật là lạ, Yến Thất cũng như Quách Đại Lộ, hắn đến là không bao giờ muốn bỏ đi.

Như thế không có nghĩa là họ không có một chỗ nào để đi mà là họ ở lại vì một nguyên do đặc biệt.

Nhưng cứ bảo họ nói cho rõ cái nguyên nhân ấy thì nhất định họ không làm sao nói được.

Có nhiều người, giữa họ với nhau dường như có một sức hút y như kim khí với nam châm, cứ hễ họ gặp nhau là không khi nào bứt rời ra được.

Không phải người này hút người kia mà cả đôi bên hút lẫn nhau.

Những con người ấy cứ hễ gần nhau là họ cảm thấy rất khoan khoái, ngủ dưới đất cũng được, nhịn đói mấy ngày cũng không sao, và nếu nói cho có giọng đao to búa lớn hơn một chút là dầu cho trời có sập thì họ cũng chẳng màng. (Trích Hoan Lạc Anh Hùng)

Quách Đại Lộ, Vương Động, Yến Thất người này bảo người kia là quái vật có lẽ đều đúng cả, vì họ đúng là những nhân vật dị hợm vô cùng, chỉ có mấy chuyện xảy ra cũng đủ chứng tỏ cái tâm tính đặc biệt của họ. Có lúc nhìn qua hành động, người ta thấy họ đúng là bậc anh hùng quân tử nhưng có lúc lại cũng y như một bọn ngông cuồng. Họ thường làm đúng nhưng cũng thường làm sai.

Nhưng cho dầu thế nào thì hành động của họ cũng không đến đổi làm cho “khắp đồi xương trắng phơi lổn ngổn, dưới bầu trời hơi gió máu tanh”

hoan lạc anh hùng - cổ long
Hoan lạc anh hùng – cổ long được dựng thành phim

4.Lâm Thái Bình

Yến Thất mỗi tháng rời khỏi Phú Quý sơn trang để ra ngoài 3 lần, mỗi lần hắn ra ngoài thì đều mang về những vật lạ :

Hoặc vài đôi vớ mới, hoặc vài chiếc khăn tay có thêu hoa, cũng có khi là một miếng thịt quay thật to, hoặc một bình rượu nếp. Cũng có lúc hắn mang về vật sống như mèo, chim hoặc cá tôm. (Trích hoan lạc anh hùng)

Nhưng hôm nay hắn mang về một con người – chính là Lâm Thái Bình. Hắn là nhân vật thứ tư và hắn như một người chết, hai mắt nhắm nghiền và không động đậy gì tay chân. Hắn có cái tên nghe có vẻ thái bình lắm nhưng thật sự thì từ khi bắt đầu có hắn thì bọn người trong Phú Quý sơn trang cũng bắt đầu sống những chuỗi ngày không có một chút… thái bình.

Hắn có một dáng vóc y như con gái. Hắn là một con người vừa đẹp vừa trắng, mảnh khảnh. Nếu bảo Yến Thất giống con gái thì phải nói Lâm Thái Bình là gái giả nam trang.

Miệng hắn rất nhỏ, nếu dùng mỹ từ “hoa anh đào” để chỉ chiếc miệng của hắn thì cũng không ngoa chút nào.

Quách Đại Lộ và Vương Động vừa đào một hủ rượu Trúc Diệp Thanh dưới gốc mai ở Phú Quý Sơn Trang. Cả hai đang định chờ Yến Thất về để cả ba cùng uống thì vừa lúc Yến Thất khiêng Lâm Thái Bình say như người chết về.

Yến Thất bưng chén rượu Trúc Diệp Thanh đổ thẳng vào miệng Lâm Thái Bình thì hắn trở về bình thường.

Mắt hắn nhắm nhưng tay hắn bắt đầu hoạt động. Hắn bưng chén rượu uống cạn một hơi rồi lên tiếng:

– Đúng là Trúc Diệp Thanh, thứ Trúc Diệp Thanh đã chôn ngót ba mươi năm.

Hắn nói một cách thản nhiên, nói như người đang nhấp nháp phê bình trong cơn tửu hậu. Hắn không lộ một vẻ gì để chứng tỏ rằng cách đó mấy phút, hắn là tên gần chết đói.

(Trích hoan lạc anh hùng)

3 Người nhin nhau ngơ ngát vì cái hủ rượu Trúc Diệp Thanh chưa ai uống thì đã bị Lâm Thái Bình uống cạn. Hắn uống xong lại hỏi còn rượu hay không. Vương Động cười. Quách Đại Lộ cũng cười. Chỉ bằng một câu nói với thái độ như thế, họ đã coi Lâm Thái Bình là bằng hữu..

Vương Động nói Yến Thất :

– Cái mạng của hắn là do anh cứu về, lại uống sạch của mình hết nửa ché rượu, chiếm cứ luôn chiếc giường của ta, thế nhưng hắn chẳng những không nói một lời cảm tạ mà lại còn cao giọng bảo rằng rất có thể nên kết bạn với bọn mình. Như vậy là hắn đã làm nở mặt cho mình đấy.

Hắn cười nói tiếp:

– Biết người biết ta, con người như thế ngươi nghĩ có thể tìm được tên thứ hai không nào?

Như thế là Lâm Thái Bình ở lại Phú Quý sơn trang.

Bắt đầu từ đó, chẳng những trong giang hồ cứ nói tới Phú Quý sơn trang là người ta không chỉ đề cập đến một tòa trang viện đồ sộ gần bên bãi tha ma, người ta không chỉ kể rằng tòa trang viện ấy nơi bếp không bao giờ có khói mà trong giang hồ, cứ hễ nói đến Phú Quý sơn trang là người ta nói đến một tập thể, một tập thể gồm bốn người ở trong tòa trang viện rộng lớn nhưng… trống ruột.

Cái đó cũng chưa phải là chuyện chính. Cái đáng nói hơn hết là tuy nhà trống ruột, người cũng trống ruột theo nhưng họ sống thật là vui vẻ, gần như trên thế gian này không còn ai lạc thú hơn nữa.

Hình như trong tình bằng hữu của họ có một sự giao kết… bất thành văn, sự giao kết đó là không ai buồn hỏi tới thân thế của ai, không cần biết lai lịch của ai, không cần biết họ từ đâu đến, dĩ vãng và tương lai của họ cũng không nghe bàn tới, không nghe ai động đến. Cho dù tửu hứng đến đâu, họ cũng chỉ bàn chuyện trời trăng mây nước chứ không khi nào họ hé miệng nói về bản thân của họ bao giờ.

————–

Avatar of Chim Én
 | Website

Một người thích đọc và viết, quan tâm đến tâm lý học, đam mê Cổ Long, thích đọc Haruki Murakami, tinh thần theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh, đời sống theo triết Khắc Kỷ - Cô độc hướng ngoại & Bình thản hướng nội

Leave a Reply