banner web

Trương Phi – Một bậc đại trượng phu đúng nghĩa

Trương Phi

Trương Phi tự là Dực Đức khi được nhắc đến thì rất nhiều nghĩ ngay tới 1 gã nát rượu, vũ phu, nóng nảy. Và điều ấy sai lầm hoàn toàn.

Trương Phi ngày đầu theo Lưu Bị

Thuở ban đầu nếu Trương Phi không trọng người nghĩa sỹ thì có lẽ sau này anh Bị vẫn chỉ là 1 thằng ất ơ bán dép ngoài đường xó chợ, phải chịu cảnh lực bất tòng tâm, không giúp ích được cho nước nhà là bao chứ đừng nói tới khôi phục nhà Hán.

Trương Phi sau khi gặp Lưu Bị, thấy ông ta có chí lớn, đã đem hết gia sản của mình bán đi, tình nguyện gắn bố với Lưu Bị suốt đời. Trương Phi cùng với Quan Vũ là 2 người cùng vào sinh ra tử với Lưu Bị lúc đầu, lập nhiều công lao khi đánh giặc khăn vàng.

Lưu Bị, cùng Trương Phi, Quan Vũ lập công trong chiến dịch dẹp loạn khăn vàng của triều đình nên được bên chức Bình Nguyên huyện lệnh. Có thể nói chính Trương Phi góp công lớn đưa Lưu Bị vào làm quan, nhưng cũng chính Trương Phi đã khiến Lưu Bị trở thành ”chân trắng”.

Trương phi chửi đốc bưu bắt nạt Lưu Bị

Khi thấy tên đốc bưu khốn nạn cố tình làm khó Lưu Bị thì Trương Phi đã xông thẳng vào phủ của hắn mà vừa đánh vừa chửi. Câu chửi của Trương Phi là “Thằng mọt dân” mà không phải là “thằng khốn”, “thằng thất phu”… cho thấy Dực Đức quả thật trong lòng luôn muốn vì dân vì nước, những kẻ nhũng nhiễu dân lành bị ông gọi là “mọt dân”.

Với Trương Phi, cái chức huyện lệnh này chẳng là cái quái gì hết, và ba anh em bỏ chức mà đi. Sau khi bỏ đi thì 3 anh em gia nhập liên minh của Viên Thiệu để chống Đổng tặc. Ở Hổ Lao Quan, khi mà các chu hầu đang run sợ trước 1 chiến thần vô địch, đánh bại tất cả các tướng giỏi của các lộ chư hầu, làm cho sỹ khí quân ta giảm sút trầm trọng, thì Trương Phi, một kẻ không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ Lưu Bị xông lên đánh với Lữ Bố. Quan Vũ và Lưu Bị cùng vào tương trợ thì Lữ Bố chỉ còn nước chạy về thành mà đến tận sau này vẫn rất dè chừng lão Phi xồm.

Trương Phi ngăn Lữ Bố về Từ Châu

Sau đó, Trương Phi ta lại vẫn cùng Lưu Bị và Quan Vũ đi cứu Từ Châu đang nguy cấp của Đào Khiêm 1 cách ngoạn mục trước 1 Tào Tháo đang muốn ăn tươi nuốt sống Đào Khiêm. Chúng ta thấy Trương Phi ngay thẳng, thấy sự bất bình thì không nhịn được.

Trương Phi
Trương Phi

Khi Lưu Bị thương Lã Bố không nơi nương tựa liền đón về Từ Châu, lại còn định nhường chức Từ Châu mục cho Lã Bố, Dực Đức là người đầu tiên can ngăn. Và khi gặp nhau, Lưu Bị nhún nhường gọi Lã Bố là anh, Lã Bố thật vô phép, gọi ngay Lưu Huyền Đức là “Hiền đệ”, và ngay lập tức bị một câu chửi vào mặt, và người chửi đó, tất nhiên là Trương Dực Đức

“Anh tao cành vàng lá ngọc, mày là cái thá gì mà gọi anh tao như vậy” (hồi 14).

Trong thâm tâm của Dực Đức, Lã Bố là kẻ vũ phu, lại là loại phản phúc, ham danh phú quý, sẵn sàng phản lại. Dực Đức gọi Lã Bố là “Thằng ba họ”, đúng vậy, Lã Bố đúng là ba họ còn gì. Ban đầu mang họ Lã, sau đó làm con nuôi của Đinh Nguyên (một trung thần nhà Hán) thì có khác gì mang họ Đinh, sau đó lại giết Đinh đi theo Đổng Trác, nhận Đổng Trác là nghĩa phụ, rồi lại phản lại, giết chết Đổng Trác.

Những kẻ như vậy đối với Dực Đức thật không đáng một xu. Dù biết Lã Bố sức khỏe và võ nghệ vô địch, nhưng Dực Đức vẫn khinh thường

“Lã Bố! Lại đây tao với mày đánh nhau ba trăm hiệp!” (hồi 14)

và cái tất yếu của sự khinh thường ấy là bị Lã Bố cướp mất Từ Châu, thật là đáng giận lắm thay.

Từ Châu rơi vào tay Lữ Bố, đến cả chị dâu cũng không cứu được nên Trương Phi sau khi được Quan Vũ khích lệ đã suýt nữa tự sát, may sao Lưu Bị đã can ngăn kịp thời.

Trương Phi xin lỗi Quan Vũ vì hiểu lầm

Sau đó Tào Tháo đánh Từ Châu, huynh đệ thất lạc, mỗi người 1 ngả. Quan Vân Trường một lòng sắc son, đem hai chị dâu “quá ngũ quan trảm lục tướng”, khi nghe Dực Đức đang ở Cổ Thành, lập tức cùng Tôn Càn, Chu Thương, Liêu Hóa đưa hai chị đến tìm.

Quả thật Phi đang ở Cổ Thành, nhưng trong lòng Phi lúc đó chỉ biết Quan Vũ đã hàng Tào hưởng vinh hoa phú quý, thế là khi nghe Tôn Càn báo Vân Trường đang đến, Phi lập tức “không nói không rằng, mặc giáp, cầm mâu nhảy lên ngựa ra ngoài thành“. Và khi Vân Trường đến thì thấy Dực Đức “râu hùm vểnh ngược, mắt trợn tròn, hò hét như sấm, múa xà mâu phóng lại đâm Quan Công” rồi chửi Vân Trường rằng “Mày bỏ anh, hàng Tào, còn đến tìm tao làm gì“.

Trong lòng Dực Đức, lời thề đào viên luôn được đưa lên hàng đầu, phản anh hàng Tào là một điều không thể tha thứ. Chỉ khi được hai chị dâu giải thích, xem Quan Công giết Sái Dương và được chính những người lính Tào Tháo kể cho nỗi khổ của Quan Vũ nơi Hứa Xương, Dực Đức lập tức hiểu ra và “rỏ nước mắt khóc, sụp xuống lạy Vân Trường“. Lúc đó có lẽ Dực Đức khâm phục Vân Trường lắm, vì với tính cách của Trương Phi, khó mà làm được như Vân Trường.

Tài năng và mưu trí của Trương Phi

Tài năng Trương Phi càng dc thể hiện khi Khổng Minh gia nhập. Đúng như lời Thủy Kính nhận xét “Quan, Trương, Triệu là những hổ tướng sức địch muôn người, nhưng cần một vị thượng tướng biết sử dụng họ” (hồi thứ 35), tài năng của thật sự Dực Đức chỉ phất lên khi Ngọa Long Gia Cát xuất hiện.

Lúc Gia Cát xuất hiện thì có thể nói công trạng của Trương Phi đã ngày một to lớn, có thể nói là còn lớn hơn cả Vân Trường. Mới đầu khi gặp Ngọa Long, lúc đó Trương Phi chỉ lo cho đại nghiệp của anh mình, nên thấy Ngọa Long mới chỉ có 27 tuổi, không tin gì lắm. Phi chỉ thật sự tin vào Ngọa Long sau trận hỏa thiêu đồi Bác Vọng. Từ lúc ấy trở đi, Dực Đức nhất nhất một lòng tin theo Ngọa Long điều khiển.

Trương Phi
Trương Phi – Một mình một ngựa đẩy lui quân Tào

Dưới sự chỉ huy của Khổng Minh, tài năng của Trương Phi được phát huy thật sự. Ở trận Đương Dương Trường Bản, nếu như Triệu Tử Long nổi danh một mình một ngựa bảo vệ ấu chúa, thì Dực Đức cũng không kém Tử Long chút nào. Tiếng hét của Trương Phi “Ta là Trương Dực Đức ở đất Yên đây, ai dám cùng ta quyết một trận tử chiến nào” (hồi 42) làm cho Tào Tháo với trăm vạn quân khiếp vía, không dám vượt qua cầu Trường Bản để đánh với một mình Trương Phi. Tiếng Phi to như tiếng sấm, quân Tào nghe thấy run cầm cập.

Và tiếng hét thứ 4 “Đánh không đánh, lui cũng không lui là nghĩa làm sao?” khiến cho “Phi quát chưa dứt tiếng, Hạ Hầu Kiệt ở bên cạnh Tào Tháo khiếp sợ quá, đứt ruột và gan, ngã nhào xuống ngựa”, và trăm vạn đại quân Tào Tháo kinh khiếp tháo chạy, giày xéo lên nhau mà chết.

Thực ra không hẳn Trương Phi dũng cảm như một kẻ dũng phu đâu. Phi làm cho Tào Tháo khiếp sợ còn nhờ mưu trí, sai quân lính buộc cành liễu vào đuôi ngựa chạy tung tăng bên đồi cây làm bụi mù mịt, khiến cho Tào Tháo tưởng là phục binh Gia Cát (sau mấy trận bị lửa thiêu, quân Tào đứa nào chẳng sợ phục binh Gia Cát).
Ai còn nói Trương Dực Đức hữu dũng vô mưu nữa nào?

Quả thật, về mưu trí, Trương Dực Đức có phần còn hơn nhị ca của mình là Vân Trường. Và trận đó đã làm nên tên tuổi Trương Phi cùng với chiến công bậc nhất khi hù cho quân Tào sợ hãi để anh mình rút lui 1 cách an toàn.

Trương Phi cùng Lưu Bị chiếm Xuyên Thục

Tiếp đó lại là khi dẫn quân vào Xuyên, dùng mưu bắt sống Nghiêm Nhan, rồi lại vì nghĩa tha Nghiêm Nhan khiến cho Nghiêm Nhan khâm phục mà theo hàng thì một tướng quân vũ phu không thể làm nổi. Từ đó làm bước đệm chiếm Ích Châu.

Tiếp đó lại dẫn quân đánh Ngõa Khẩu ải, dùng mưu đánh Trương Cáp chạy dài, đoạn này là đỉnh cao về mưu đánh trận của Dực Đức. Tiếp đến là những chiến công lừng lẫy như dụ Trương Cáp vào bẫy, đánh tan 3 đội quân của Trương Cáp, rồi tương kế tựu kế cùng Ngụy Diên dồn quân Trương Cáp vào hang đánh quân Trương Cáp tan nát.

Đến hồi thứ 70, Trương Phi đoạt Ngõa Khẩu ải, đánh bại Hứa Chử là đoạn tả một Trương Dực Đức trưởng thành, dày dạn về trận mạc, khôn khéo, mưu trí và cũng thật dũng cảm. Có thể nói chính Gia Cát đã đào tạo làm cho Dực Đức trở nên dày dạn hơn, mưu trí và trưởng thành hơn, tôi nghĩ vậy.

>>Tào Tháo và Lưu Bị : Uống rượu luận anh hùng

Trương Phi bị giết vì tính nóng nảy

Trương Phi
Trương Phi

Năm 221, Lưu Bị lên ngôi hoàng đế, phong Trương Phi làm Xa kỵ tướng quân kiêm Tư Lệ hiệu úy, cầm quân bản bộ xuất phát từ Lãng Trung đến Giang châu hội binh với Lưu Bị để đánh Đông Ngô, báo thù cho Vân Trường.

Tam Quốc diễn nghĩa kể rằng Trương Phi bắt hai tướng Trương Đạt và Phạm Cương phải gấp rút may đủ áo giáp trắng để tang Quan Vũ trong thời gian ngắn. Hai người báo lại việc này khó hoàn thành thì bị Phi sai người đánh đập, ra lệnh nhất thiết phải làm xong.

Lo sợ bị giết, hai người chờ Trương Phi uống rượu, ngủ say rồi lẻn vào trướng, sát hại. Sau đó, Trương Đạt và Phạm Cương trốn sang Đông Ngô.

Trong Tam Quốc chí, sử gia Trần Thọ đánh giá công bằng về danh tướng nhà Thục Hán như sau:

“Trương Phi sức địch vạn người, hổ thần một thời. Phi vì nghĩa thả Nghiêm Nhan, có phong độ quốc sĩ. Nhưng Phi bạo mà vô ơn, lấy sở đoản chuốc lấy thất bại, là lẽ thường vậy”.

luandamtq

Avatar of Chim Én
 | Website

Một người thích đọc và viết, quan tâm đến tâm lý học, đam mê Cổ Long, thích đọc Haruki Murakami, tinh thần theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh, đời sống theo triết Khắc Kỷ - Cô độc hướng ngoại & Bình thản hướng nội

Leave a Reply