banner web

Lương thiện là sự lựa chọn – Không phải tính cách thuần khiết

lương thiện là gì

Lương thiện là kỹ năng sống quan trọng bậc nhất đối với một con người kể từ đứa trẻ nhỏ cho đến những người già. Vì đó đức tính cần có để một xã hội trở nên tốt đẹp. Đức tính lương thiện cần gìn giữ và phát huy trong xã hội ngày nay.

Theo Khổng Tử dạy trong sách Tam Tự Kinh :

人之初,性本善 –

Nhân Chi Sơ, Tính Bản Thiện.

Khổng Tử
Khổng Tử

Có nghĩa là con người ta lúc được sinh ra vốn dĩ bản chất lương thiện.

Đấy là lời Khổng Tử nhưng Tuân Tử thì không nghĩ như vậy.

Ông đã nói :

人之初,性本恶

Nhân chi sơ tính bản ác

Có nghĩa là con người khi được sinh ra bản tính là ác, là ác nhân chứ không phải thiện nhân. Tôi hoàn toàn đồng tình với Tuân Tử về điều này khi chứng kiến những sự việc xảy ra gần đây.

Theo Tuân Tử : “Bản Tính” là cái trời sinh ra đã có, cha sinh mẹ đẻ thì con người không cần phải học hỏi gì vì trẻ nhỏ đã có những cái tính đó rồi. Đó là cái bản chất tự nhiên của con người mà “Tính” thì ai cũng như ai đều “ác độc, ganh tỵ, oán giận” . Tính của thánh nhân cũng như tính người bình thường, người giàu sang cũng như người thấp kém.

Con người ta nếu nhìn về lịch sử  theo quá trình hình thành từ xưa đến nay được gọi là động vật bậc cao – loài linh trưởng. Trai qua quá trình tiến hoá mới có hình hài như bây giờ (có danh pháp khoa học: Homo sapiens, nghĩa đen: người tinh khôn). Nên vì thế bản chất hoang dã, tàn ác đã ngấm vào máu khi được sinh ra rồi nên phải giáo dục và rèn luyện thì để thuần tính, hướng theo một tính cách nhất định : thanh liêm, bác ái, lương thiện…

Nhưng nếu con người được đặt trong một môi trường bất định, hoàn cảnh khắc nghiệt thì bản chất tà ác sẽ nổi lên, lấn hết “lương tri, thiện lương” được giáo dục kia. Một số tác phẩm phản án tình trạng này như cuốn sách

+Thiên hồn  của Cao Minh
+ Chúa ruồi  của William Golding.

chúa ruồi
Tiểu thuyết “Chúa Ruồi”

Lương thiện là một môn học

Lương Thiện cũng là trường phái, là một môn học mà bất cứ ai sinh ra trên cõi đời này đều được dạy và giáo dục là phải LƯƠNG THIỆN. Nhưng con người với bản chất trong tiềm thức là hoang dã, tà ác nên có những giai đoạn bản tính tà ác lại nổi lên, bỏ qua hết luân lý, học thuật và quên luôn cả môn học LƯƠNG THIỆN được chỉ dạy.

Lương Thiện là một đặc điểm nổi trội khi cần nhận xét về một ai đó thì người ta hay nói :

“Tính nó hiền, lương thiện”

Khi tự nhận xét tính cách của một ai người ta hay nói “Bản chất tôi lương thiện” cũng như khi ai hỏi người dơi – Bruce Wayne “Điểm đặc biệt nổi trội của anh là gì ”. Bruce Wayne : “Tôi giàu”. Lương thiện cũng là những niềm tin mà con người luôn tự hào nhất.

Trong quá trình sinh sống và thăng trầm cuộc đời thì con người luôn vận dụng, tôi luyện và phát huy tối đa bản chất Lương Thiện nhưng  khi gặp nghịch cảnh, sự khốn cùng, bất lợi thì  “bản chất hoang dã lại” trở về. Họ sẵn sàng từ bỏ Lương Thiện để thụ hưởng một môn học khác, một tính cách trong tiềm thức sẵn có.

Những chuyện cơm áo gạo tiền, giữa cuộc sống đầy rẫy những cám dỗ, liệu có mấy ai giữ được cái tâm hồn trong sáng, làm người ngay thẳng hay môn học “lương thiện” sẽ chẳng ai còn nhớ tới nữa. Khi con người ta đang túng quẩn, đang thiếu tiền thì lúc họ đứng trước hàng đống  tiền  thì đôi mắt họ trở nên mù lòa, khiến trái tim trở nên đông cứng để bản chất “thú tính” trỗi dậy chứ không quan tâm đến người khác hay sống thiện lương là gì.

Rồi cái môn học Lương Thiện mà người ta được chỉ dạy cũng sẽ bị quên lãng thay vào bản chất hoang dã trong con người trồi lên : TÀ ÁC. Đây cũng là điều hiển nhiên không phải bàn cãi

Điểm qua vài sự việc xảy ra gần đây khi bản chất TÀ ÁC bộc lộ như : một anh thanh niên táo tợn cướp luôn cả xe + hàng hóa của một anh shipper, cả vụ Trang + Thái trong cái chết bé VA, hay những vụ chị bán hàng đoạt mạng chủ shop quần áo, hay gần nhất một khách hàng đâm chết chủ tiệm xăm hình….hay gần đây nhất vụ tham nhũng Việt Á. Khi người ta đưa bạn 1 triệu có thể bạn không suy nghĩ, nhưng người ta đưa bạn 1 tỷ thì bản chất hay kiến thức từ môn học “lương thiện” cũng sẽ mất, bản chất tham lam sẽ trồi lên chỉ huy.

>> Sống lạc quan theo triết lý khắc lỷ và chủ nghĩa hiện sinh

Thông minh là trời phú – lương thiện là sự lựa chọn

Những tính chất khi con người được sinh ra mà không bị tác động, chỉ dạy, hay răn bảo trong một quá trình nào thì đo là tính cách thuần khiết : Thông minh là một tính cách như vậy. Còn LƯƠNG THIỆN là con người được chỉ dạy, được răn bảo là phải sống LƯƠNG THIỆN.

Lương Thiện là sự lựa chọn trong cuộc sống và không phải tính cách thuần khiết trong mỗi con người khi được sinh ra.

Có những người thấm nhuần sự LƯƠNG THIỆN đến vài năm, vài chục năm nhưng cuộc đời luôn có những biến cố mà Lương Thiện đã không còn sự lựa chọn nữa. Con người ta có thể quên hết tất cả mọi thứ được chỉ dạy để trở về bản chất hoang dã, tàn ác, tham lam của chính mình.

Nên mỗi khi tôi ra đời khi nghe ai nói bất cứ ai là con nhà gia giáo, tính tình lương thiện” tôi chỉ cười và biết vậy. Tôi sẽ luôn hy vọng môn học LƯƠNG THIỆN được nhiều người thấm nhuần một cách thuần thục và thực hiện được “Triết lý Lương Thiện” của mình đến cuối đời để xã hội bình an, hạnh phúc hơn.

Trong Mỗi Người Đều Chứa Một Mặt Ác

Có thể nói thí nghiệm nổi tiếng nhất trong lịch sử ngành tâm lý học là nghiên cứu nhà tù Stanford ,nghiên cứu này tiến hành khám phá các hoàn cảnh xã hội có thể ảnh hưởng đến hành vi con người như thế nào.

Năm 1971, giáo sư tâm lý học Mỹ tên là Philip Zimbardo tiến hành thí nghiệm nhằm trả lời câu hỏi: sự tàn bạo là do bản tính con người hay do môi trường. 

Thí nghiệm có tên “Nhà tù Stanford”, được tài trợ bởi Cơ quan Nghiên cứu Hải quân Mỹ, diễn ra tại Đại học Stanford vào tháng 8/1971. Cuộc thử nghiệm cũng nhằm tìm hiểu các tác động tâm lý mà cái gọi là quyền lực đưa đến với con người. Nhóm nghiên cứu đo lường tác động của việc nhập vai, gắn nhãn và kỳ vọng xã hội đối với hành vi của các cai ngục trong khoảng thời gian hai tuần.

Philip Zimbardo
Philip Zimbardo

Trước khi thí nghiệm diễn ra, Zimbardo giả thiết rằng hành vi chịu tác động của hoàn cảnh hơn là do tính cách bẩm sinh. Để chứng minh giả thiết, ông chọn các sinh viên để đóng vai tù nhân hoặc lính canh trong môi trường nhà tù mô phỏng.

Philip Zimbardo cùng các cộng sự, đã lập ra một nhà tù giả trong tầng hầm của tòa nhà khoa tâm lý học Stanford và chọn ra 24 tình nguyện viên được lựa chọn trên tiêu chí khỏe mạnh về thể chất và tinh thần, được chia ngẫu nhiên thành 2 nhóm lính canh và tù nhân với số người bằng nhau. Các lính canh được lệnh không lạm dụng thể xác tù nhân và được cấp kính râm phản chiếu để ngăn mọi giao tiếp mắt. Các tù nhân đã bị “bắt giữ” bởi cảnh sát thật và giao cho nhóm tiến hành thí nghiệm trong một nhà tù giả ở tầng hầm một tòa nhà thuộc khuôn viên trường Stanford.

Các tình nguyện viên  đóng giả tù nhân sau đó phải chịu sự đối xử tồi tệ y như tù nhân thực sự theo mô phỏng môi trường của một nhà tù ngoài đời thực. Zimbardo tạo ra một “bầu không khí áp bức” nhanh chóng, mỗi tù nhân được bắt mặc một “chiếc váy” như bộ đồng phục và mang xích khóa quanh mắt cá chân, sau đó bị đặt vào các tình huống khiến họ mất phương hướng, suy sụp tinh thần hoặc mất nhân cách. Các cai ngục giám sát tù nhân rất chặt chẽ. Tất cả người tham gia được quan sát và quay video bởi các nhà thí nghiệm.

Sau đó, các nhà nghiên cứu quan sát các tù nhân (họ phải ở trong xà lim 24 tiếng/ngày) và các quản chế (những người này thay ca cho nhau sau 8 tiếng) bằng camera ẩn.

Thí nghiệm này, được lên lịch kéo dài trong 2 tuần, đã phải dừng lại chỉ sau 6 ngày vì hành vi ngược đãi của các quản chế – trong một số trường hợp, họ thậm chí còn tra tấn tâm lý các tù nhân – và khiến những người này căng thẳng lo lắng tột độ.

Zimbardo kể với tạp chí American Scientist

“Các quản chế ngày càng hung hãn với tù nhân, họ lột sạch quần áo của tù nhân, trùm bao lên đầu họ, rồi cuối cùng bắt họ thực hiện các hoạt động tình dục ngày càng tồi tệ. Sau 6 ngày tôi phải kết thúc thí nghiệm này vì nó đã vượt khỏi kiểm soát – thật sự mỗi tối tôi không thể ngủ mà không lo lắng về những gì các quản chế có thể làm với tù nhân.”

Qua đó, có thể thấy bản chất tàn ác, hoang dã đã nằm sẵn trong tiềm thức của mỗi người, chỉ khi gặp không gian, hoàn cảnh đặc biệt : bất lợi, có tiền, có quyền thì bản chất ấy lại khởi phát .

Theo Tuân Tử chỉ dạy tính Lương Thiện

Trước khi làm điều thiện thì chúng ta phải tập NGHĨ THIỆN hay còn gọi là TÂM THIỆN trước, phải hình thành nên lối tư duy LƯƠNG THIỆN trước tiên.

Theo lý giải triết tự từ “ÁC” 惡 là chữ thuộc dạng Hài Thanh, gồm chữ Á 亞 ở trên chỉ ÂM, và chữ TÂM 心 ở dưới chỉ Ý. Nên Á ghép với TÂM là Tình Cảm Xấu. (Trong cấu thành từ ÁC – 惡luôn có từ Tâm 心, đấy là văn hoá của người Trung Hoa khi sáng tạo ra chữ viết của họ, cũng như chữ Đức cũng có từ Tâm : 徳 để tạo thành tương tực như vậy). Chính vì thế nên muốn giáo dục một con người thì ta đều phải bắt đầu từ TÂM.

Tuân Tử

Tuân Tử

Theo Tuân Tử nhờ có TÂM, người ta mới có thể hiểu được đạo lý nhân sinh:

Ông thường ví Tâm như là mâm nước: Khi nước lặng yên không bị khuấy động thì bụi bặm lắng xuống, nước trong sáng như gương phản ánh rõ ràng từng sợi râu, lông, tóc. Tâm mà tĩnh lặng cũng có thể soi chiếu đến tận cùng cái lý của vạn sự vạn vật.

Đối với Tuân Tử, “chỉ có cái tâm là ‘Thiện’ vì nó đại diện cho chế độ chính danh, cho vương quyền, để ngăn chặn cái Ác. Ông đã nói:

Tâm để tiết chế cái Dục…Điều gì Tâm cho là phải là chính lý, chính nghĩa là điều tốt. Nó ngăn chặn không cho Dục vọng lộng hành, làm loạn. Cho nên trong việc trị loạn, quan trọng nhất là cái ‘Tâm.

Theo Tuân Tử, “đào luyện cái Tâm bằng lễ nghĩa, pháp luật kỷ cương xã hội, để “cải tạo” tính tự nhiên, cái dục vọng vô độ của bản năng mà ông cho là ‘thú tính, tàn ác’”. Nói tóm lại, dù bản tính con người có “khuynh hướng ác” nhưng thực ra, vẫn còn có cái Tâm để hướng thiện. Cái tâm ấy sẽ được giáo dục để giúp con người trở nên người tốt hơn.

Từ việc thấy được “khuynh hướng ác” trong con người và yếu tố giúp con người có thể hướng thiện là TÂM. nên Tuân Tử đưa ra hướng để giúp con người trở thành người tốt. Theo ông, giống như cây bị cong, bị vênh muốn uốn cho thẳng thì trước hết cần phải luộc, phải hơ nóng và phải có khuôn để uốn, dao bị cùn thì cần mài, dũa mới bén được.

>> Làm người đừng cố tỏ ra thông minh quá sẽ hại thân

Cho nên bản tính con người cũng thế, muốn hướng thiện, muốn trở nên người tốt thì họ cần được dạy dỗ, cần được giáo dục. Để giáo dục con người trở nên tốt thì việc đầu tiên là giáo dục TÂM. Giáo dục TÂM trong con người có nghĩa là giáo dục về ý thức, về sự hiểu biết. Khi TÂM trong con người được giáo dục, được huấn luyện, nó sẽ giúp con người phân định hoặc nhận ra được điều gì là tốt, điều gì là xấu, điều gì nên làm và điều gì không nên làm.

Qua học thuyết của mình, Tuân Tử muốn nhấn mạnh rằng

Để giúp người ta ý thức về sự dữ luôn ở trong con người. Đó là bản tính đam mê, danh vọng, ích kỷ…và tàn ác. Muốn con người Lương Thiện thì phải giáo dục TÂM và tránh những hoàn cảnh hay môi trường kích động bản chất “Tàn Ác” nổi dậy”

Đấy là một việc gần như bất khả kháng, nó không phải lỗi nền giáo dục mà nó do cái Tâm con người bền bỉ, kiên trì để chế ngự bản chất “THÚ TÍNH” kia tới đâu để hướng dến LƯƠNG THIỆN hay không. Nếu cuộc đời bình lặn, không thăng trầm thì Lương Thiện sẽ nhân cách, nhưng ngược lại điều kiện bất lợi thì TÍNH AC nổi lên.

Lương thiện cũng như một sợi dây, cũng chịu tác dụng của lực kéo và độ căng nhất định nên trong một mội trường không hoàn mỹ : dưới sức nóng, thay đổi thời tiết hay hoàn cảnh nhân tạo thì sợi dây sẽ bị đứt, Lương thiện cũng sẽ không còn.
————
Triệu Dương

Avatar of Triệu Dương

Một người thích viết, quan tâm đến tâm lý học, đam mê Cổ Long, thích đọc Haruki Murakami, tinh thần theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh, đời sống theo triết Khắc Kỷ - Cô độc hướng ngoại & Bình thản hướng nội

Leave a Reply