banner web

Cổ Long Tạp Luận : Đâu phải quý báu

rượu là quý báu

Bàn về việc uống rượu và bạn bè, trong cuốn Ai cùng tôi cạn chén, có viết như sau.

Một hôm một người bằng hữu hỏi tôi : “Trên thế giới có hai thứ chất lỏng quý báu nhất, một là rượu, còn thứ kia là gì ?”.

Tôi đáp : “Là nước.” Anh bạn tán thưởng : “Đúng. Tôi hỏi nhiều người lắm, chỉ có anh đáp đúng.

Thật ra tôi lầm to. Nước là thứ cần thiết nhất, là thứ không thể thiếu. Không có nước, con người sẽ chết, nhưng lại không thể dùng từ “quý báu” để hình dung ra “nước”. Cũng như nếu có người hỏi như vầy :

“Trên thế gian có hai thứ vật chất quý báu nhất, một là kim cương, thứ kia là gì ? ”.

Tôi nhất định không thể trả lời là : “Là gạo”.

Tôi cũng không thể nói với anh ta :

“Thứ quý báu nhất đâu phải là kim cương, mà là Uranium (nguyên tố quan trọng để chế bom nguyên tử)”

Bởi bọn tôi là người thường, mà trong quan niệm của người thường, trong tình cảm của người thường, trong mắt trong lòng của người thường, “quý báu” và “cần thiết” hoàn toàn khác biệt, thậm chí “giá trị” cũng khác biệt. Vì vậy tôi nói tôi đã đáp sai câu hỏi đó, đâu phải tôi sai mà là vì anh bạn đã hỏi sai.

Chất lỏng quý báu nhất là rượu

Bởi trên thế giới này chỉ có một thứ chất lỏng quý báu : ĐÓ LÀ RƯỢU.

“Bởi chỉ có rượu mới có thể khiến người ta quên đi những chuyện không nên nhớ, mà niềm bi ai lớn nhất của con người là cứ nhớ những chuyện không nên nhớ.”

 

uống rượu
Uống rượu (hình ảnh minh hoạ)

Uống rượu dĩ nhiên là một chuyện rất thích thú, nhưng uống say dậy lại hoàn toàn là một chuyện khác. Bạn mà say nhừ một trận, sáng hôm sau tỉnh dậy, thông thường không ở bên bờ dương liễu, cũng không có gió sớm, trăng tàn. Bạn mà say nhừ một trận, sáng hôm sau tỉnh dậy, thông thường chỉ cảm thấy cái đầu của bạn lớn hơn gấp năm gấp sáu bình thường, không những vậy còn nhức muốn chết đi được, nhất là lần đầu tiên uống say lại càng chết người. Tôi đã từng trải qua cái kinh nghiệm đó.

Có điều mỗi khi bạn bè thân thiết tụ nhau lại, lúc mấy bình rượu từ từ vơi đi, lúc hào tình thuở thiếu niên bắt đầu từ từ ở dưới bụng đưa lên, bọn họ không khỏi đề cập đến thời xa xưa, những chuyện chỉ cần nghĩ đến sẽ làm người ta muốn phát điên lên trong lòng, mỗi chuyện đều đáng cho bọn họ uống ba ly nghiêng ngửa.

Những chuyện làm người ta thương tâm thất vọng thống khổ, bọn họ nhất định sẽ không nghĩ đến. Vận khí của tôi cũng còn tốt lắm, hiện giờ tôi còn có thể thường thường được gặp mặt rất nhiều bạn bè hồi xưa. Trước cái lúc tôi còn chưa biết uống rượu còn xa lắc nữa, tôi đã quen biết bọn họ.

Bạn bè và rượu đều cũ mới ngon.

Tôi cũng hiểu cái câu đó, tôi thích bạn bè, thích uống rượu, bầu bạn với một người bạn thân bao nhiêu năm nay, uống một ly Bạch Lan Địa để tám chục năm trời, cái thứ cảm giác ấy làm sao còn hình dung ra cho nổi ? Chỉ tiếc là trong xả hội hiện đại này, cái cơ hội như thế này càng lúc càng ít đi.

Xả hội càng tiến bộ, giao thông càng phát đạt, chân trời xa nhau như mấy thước, tối nay còn ở trong nhà ông uống mấy ly nói chuyện xa xưa với bạn bè, hôm sau rất có thể đã đi mãi chân trời xa.

Trích dẫn “Ai cùng tôi cạn chén” – Cổ Long

Ai cùng tôi cạn chén

Avatar of Chim Én
 | Website

Một người thích đọc và viết, quan tâm đến tâm lý học, đam mê Cổ Long, thích đọc Haruki Murakami, tinh thần theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh, đời sống theo triết Khắc Kỷ - Cô độc hướng ngoại & Bình thản hướng nội

Leave a Reply